+-Recent Topics

MÙA THU VÀ LỮ KHÁCH !!! by huudangdo
December 03, 2020, 02:49:26 pm

Cư sỉ trồng rau: Minh tâm kiến tánh.t by rausam
December 03, 2020, 10:16:48 am

Câu chuyện Chúa Jesus Giáng Sinh by tuyetvan
December 02, 2020, 09:24:31 pm

Cư sỉ trồng rau: Lời pháp Chân Thiện Nhẩn. by rausam
December 02, 2020, 07:00:48 pm

Cư sỉ trồng rau : Phải thiền định như thế nào cho đúng. by rausam
December 01, 2020, 02:11:14 pm

Cư sỉ trồng rau:Cảnh giới thiền định như thể nào. by rausam
November 30, 2020, 03:00:18 pm

88888 :) by tuyetvan
November 29, 2020, 11:33:07 pm

Thế nào là nền Văn Hoá "Ḥn ngọc viễn Đông" by Hoang Sa
November 29, 2020, 02:59:25 pm

Nhan sắc "chim sa cá lặn" của các nữ minh tinh Sài G̣n xưa ... by Hoang Sa
November 29, 2020, 12:41:27 pm

Thắc mắc về Kinh thánh by Hoang Sa
November 29, 2020, 12:32:43 pm

Thơ - HuuDangDo by huudangdo
November 28, 2020, 09:33:06 pm

Cư sỉ trồng rau : Chia xẻ việc tu tập từ lúc bắt đầu ...... by rausam
November 28, 2020, 11:05:39 am

Cư sỉ trồng rau : Tâm tốt hiện ngay tướng tốt. by rausam
November 28, 2020, 06:51:57 am

Clip 82: Ngô Tuấn Kiệt Happy Thanksgiving. by rausam
November 26, 2020, 06:22:51 pm

Bà chủ quán ốc. by rausam
November 21, 2020, 09:50:22 pm

Clip 81: Ngô Tuấn Kiệt. Giử vững ḷng tin.TT Trump sẽ thắng. by rausam
November 19, 2020, 09:49:17 pm

Hé lộ sự thật về 7 tầng địa ngục. by rausam
November 19, 2020, 09:47:30 am

Clip 80:Ngô Tuấn Kiệt/ TT Trump: Triệu Tử Long thoát ṿng vây. by rausam
November 12, 2020, 08:04:40 pm

NIỆM PHẬT CẢM ỨNG ( Ni sư Hạnh Đoan) by rausam
November 12, 2020, 07:48:35 pm

CƯ SỈ TRỒNG RAU NÓI VỀ LUẬT NHÂN QUẢ KHÔNG CHỪA MỘT AI by rausam
November 11, 2020, 07:41:21 am

ĂN NHIỀU NGHIỆP CÀNG NHIỀU.(Hoà Thưiợng Thích Trí Quăng). by rausam
November 11, 2020, 07:39:41 am

Nhân quả. by rausam
November 10, 2020, 12:58:09 pm

Sau kiện tụng, Trump sẽ thắng lớn. by rausam
November 07, 2020, 01:34:23 pm

HĂY HÀNH THIỆN TÍCH PHƯỚC ĐỂ KIẾP SAU KHÔNG CHỊU CẢNH ĐỌA ĐÀY.( Nguồn: Nhân quả.com.vnj by rausam
October 30, 2020, 11:00:12 pm

QUẢ BÁO CỦA VIỆC ĂN MẶC HỞ HANG, SỐNG PHÓNG TÚNG, LÀM GÁI ĐIẾM. by rausam
October 29, 2020, 12:15:38 pm

V̀ SAO CHÚNG TA BỊ BỆNH.(Tác giả: Cư sỉ Quả Khanh. trích trong Nhân quả phụ giải Lương Hoàng Sám) by rausam
October 29, 2020, 10:29:54 am

Cuộc đời của MILAREPA ,một đại thiền giả suốt đời tu tập và chứng thánh quả ở núi tuyết Tây Tạng.(Thánh tăng Tây Tạng) by rausam
October 26, 2020, 11:33:59 am

NHỮNG VẦN THƠ KỸ NIỆM !!! by huudangdo
October 11, 2020, 05:02:25 pm

Không Phải Do Tŕ Chú Mà Bị Vong Ma Khảo .:: BTG Bảo Đăng ::. by rausam
October 08, 2020, 08:54:04 pm

Tuyển tập những lời răn dạy của Hoà Thượng Tuyên Hoá. by rausam
October 06, 2020, 09:56:32 pm

Author Topic: Truyện Ngắn - Hoài Yên  (Read 1070 times)

Offline Hoài Yên

  • Newbie
  • *
  • Posts: 19
Truyện Ngắn - Hoài Yên
« on: April 07, 2019, 07:03:26 pm »
rẽ trái, rẽ phải...


1.  cô đưa tay bấm nhẹ lên cái nút tự động mở hé cái kiếng cửa sổ xe, hít một hơi thật đầy vào lồng ngực cái mùi không khí nhẹ nhàng của những ngày lập đông nơi vùng đông bắc trước khi bảo người tài xế Uber bỏ ḿnh xuống phía bên này cây cầu Key Bridge thay v́ quẹo vô khách sạn Marriott như cô đă viết trong cái Uber app.  ông tưởng cô ngại nên giải thích:

-  không sao, đàng nào tôi cũng phải quẹo vô đó để quay xe lại.

cô mỉm cười:

-  cám ơn ông nhưng cháu dùng tên khách sạn cho ông dễ nhận ra thôi chứ cháu không ở trong khách sạn. cháu đến thăm bạn tại đại học Georgetown.
người tài xế có lẽ là người trung đông v́ giọng nói của ông mang nhiều âm hưởng của những người đến từ vùng này. cái giọng nói lơ lớ khi phát âm thường nuốt những chữ "h" trong cổ như một lần hắn đă chỉ cho cô nhận xét. thế nên khi ông nói "I'm happy to ..." cô nghe cứ như là "I'm appy to ...".  ông bảo:

-  vậy tại sao cô không để tôi chở luôn vô khuôn viên trường?  cô sợ đi xa tốn tiền hở?  không sao đâu, tôi sẵn ḷng chở cô đến đó mà không lấy thêm tiền.

cô chớp mắt nh́n người tài xế ngạc nhiên.  người tài xế với ánh mắt và khuôn mặt mà nếu gặp ở một nơi nào khác, thí dụ như trên máy bay chẳng hạn, chắc chắn sẽ làm cô dè dặt pḥng hờ.  văng vẳng đâu đây dường như là lời buộc tội hắn đă từng thốt lên với cô:

-  Ellie là người hay phân biệt chủng tộc và màu da nhiều hơn là Ellie nghĩ.

cô lí nhí cám ơn người tài xế tốt bụng rồi lắc mạnh đầu như xua đuổi những ư nghĩ về hắn đang lảng vảng nơi đấy. những ư nghĩ luôn xuất hiện nhiều hơn ở mức độ b́nh thường mỗi lần cô đặt chân đến thành phố này, cho dù đây không phải là thành phố của riêng hắn và hắn cũng chẳng phải là người cô t́m đến thăm tại ngôi trường đại học cổ kính kia. ngôi trường mà từ lúc nào cô đă cảm thấy thân thuộc và thương yêu hơn chính ngôi trường cô đang theo học ...


2.  h́nh như cô đă đọc ở đâu đó một câu tương tự như thế này "thứ t́nh đơn phương đau khổ nhất vốn không phải là một mối t́nh âm thầm chưa bao giờ dám ngỏ cùng người ḿnh thương.  trái lại đó là một thứ t́nh cảm nhập nhằng của ly cocktail pha trộn lẫn lộn giữa vị ngọt ngào của những ngày bên nhau với cái vị đắng xé môi của cái ngày phải xa rời những ngón tay mà ḿnh chưa sẵn sàng để buông.  là mối t́nh mà cái quyền kết thúc vốn không thuộc về ḿnh nhưng nỗi nhớ cũ mèm th́ cứ dai dẳng bám theo một cách rất... đơn phương độc đoán"...

mỗi lần nghĩ đến đấy cô lại cảm thấy có lỗi với Matthew. bởi không phải là cô đang yêu và đang được yêu hay sao?  được yêu một cách thật nâng niu và trân trọng bởi một người con trai chưa bao giờ từ chối cô điều ǵ, chưa một lần lớn tiếng căi cọ hay nói ngược lại với bất kỳ ư kiến nào cô nêu ra. một người con trai thông minh, cao ráo, đẹp trai và như Trish vẫn thường nói, sinh ra là để yêu cô.  ngay chính mẹ cô cũng đă có lần phải buột miệng:

-  hai đứa tụi con cứ như là hai hạt đậu trong cùng một vỏ đậu ấy.

hay nếu bắt chước theo lối nói châm biến mà hắn thường dùng th́ mở cuốn tự điển Merriam-Webster ra t́m cụm từ "môn đăng hộ đối" sẽ thấy h́nh của cô và Matthew nằm chễm chệ nơi đó. cô nhớ có lần Matthew đă hỏi cô:

-  em có tin vào định mệnh không?  từ xưa đến giờ anh chưa bao giờ tin vào những điều lẩm cẩm như vậy nhưng bây giờ th́ anh tin. bởi v́ chỉ như thế mới có thể giải thích được tại sao Ellie lại bốc đồng ghi danh vào cuộc thi của Georgetown để anh có cơ hội gặp được cái "nửa kia" của ḿnh.

cô đă dúi mặt ḿnh vào vai áo Matthew thay cho câu trả lời. trả lời ǵ bây giờ khi câu hỏi đó cô đă hơn một lần thốt ra với một người không phải là anh.  trả lời ǵ bây giờ khi chỉ ḿnh cô hiểu việc cô ghi danh tham dự buổi  mock-trial được tổ chức tại trường anh học vốn không phải là một điều bốc đồng như cô đă nói. trả lời ǵ bây giờ khi chính cô cũng chẳng hiểu tại sao ḿnh cứ măi hoài với tay về những ngày tháng đă trôi về phía cũ...


3.  cô đă bị hắn thôi miên từ cái lần đầu tiên cô thấy hắn... thôi miên không phải v́ đôi mắt "rơ ràng là hai mí nhưng lại không to" mà hắn kể mẹ hắn vẫn ấm ức than phiền, cũng chẳng phải v́ cái nụ cười nửa miệng diễu cợt lúc nào cũng đọng lại trên môi ngay cả khi hắn cố làm ra vẻ nghiêm nghị, càng không phải v́ cái dáng vẻ thư sinh nhàn nhă bất cần giữa những khuôn mặt đạo mạo đóng khung trong những cái necktie mang những màu sắc "bảo thủ" được khoác bên ngoài bằng những cái áo jackets màu xanh đậm hay đen quen thuộc đến nhàm chán thường xuất hiện trong những cuộc dự thi tranh căi toàn quốc.

hôm đó đội tuyển của trường cô bị loại từ ṿng ngoài nhưng trước khi đi ông coach quá tự tin nên đă book vé máy bay cho cả đội vào chuyến trễ nhất trong ngày.  khách sạn th́ đă phải check-out từ sớm nên cả bọn chỉ c̣n có hai sự lựa chọn, một là kéo nhau ra ngoài phi trường chầu chực hơn 6 tiếng đồng hồ, hai là ở lại khuôn viên trường để coi những đội khác tranh căi hầu học lấy kinh nghiệm. ông coach của cô dĩ nhiên là chọn giải pháp thứ hai. ông ra lệnh cho cô và Lucy:

-  hai em đi vào pḥng 102 nghe trường Strake và Lexington debate đi.  đây sẽ là một trận đấu hay đấy v́ cả hai thí sinh đều giỏi.

hai đứa ríu rít đi về hướng pḥng 102.  Lucy nói nhỏ vào tai cô:

-  thày Dave th́ ai cũng giỏi ngoại trừ tụi ḿnh.

cô vừa ngáp vừa trả lời bạn:

-  nhớ kiếm hàng ghế đàng sau ngồi nha, tao đang buồn ngủ ngồi đàng trước không ngủ gục được.

nhưng rồi chính cô lại là người rời hàng ghế đàng sau mà Lucy chọn để lên hàng ghế đầu ngồi vào khoảng giữa cuộc debate sau khi nghe bài tranh luận hùng hồn của tên con trai người á đông trên bục gỗ. đề tài ngày hôm đó là "lư do bị hành hạ của một người phụ nữ có nên được coi là một hội chứng được khoa học công nhận trong những phiên xử tại toà án hay không?".  cái đề tài không phải là quá khó để chứng minh nếu ḿnh là người được tranh căi thuận theo, bởi "battered woman syndrome" là lư do đă được bao nhiêu là luật sư đại diện cho bị cáo tận dụng và đưa đến thành công trong rất nhiều vụ án vợ giết chồng gần đây.  nhưng nếu ḿnh vô phước là người phải tranh căi chống lại th́ quả không phải là một việc dễ dàng. nhất là khi đối thủ của ḿnh lại học hơn ḿnh một lớp và có tiếng là giỏi trong cộng đồng national high school debaters. vậy mà hắn đă thản nhiên tuôn ra bao nhiêu là bằng chứng liên tu từ triết lư cho đến đạo lư và tâm lư. từ lư thuyết xa xưa cũ rích của Kant và Locke cho đến quan điểm mới nhất của Mahoney.  hắn đưa làu làu những khiếm khuyết của các vụ án lừng danh đương thời như chính hắn là công tố viên. hắn say mê nói và cuốn người ta phăng phăng theo cái lập luận của ḿnh đến nỗi cô quên cả cái tương phản trong cách trang phục rất đỗi bạt mạng của hắn bên cạnh đối thủ chỉnh tề áo comple và cà-vạt.  cô nhớ bài học đầu tiên cô được dạy khi vào đội debate là:

-  debate là một bộ môn mang nhiều tính cách khách quan.  giám khảo có thể cho em thua chỉ v́ người ta không thích cách ăn nói của em hay thậm chí cách trang sức của em. nghe th́ thật là bất công nhưng cán cân công lư đôi khi chẳng thăng bằng như trong lư thuyết.  chính v́ thế mà các em không nên tạo ra bất cứ lư do ǵ để người ta có cớ không ưa ḿnh.  khi đi tranh căi các em phải mặc đồ cho đàng hoàng đứng đắn, con gái không được chưng diện lố lăng, con trai phải mặc áo jacket và đeo necktie.

có lần sau khi quen nhau cô đă hỏi hắn bộ trường hắn không được dạy bài học vỡ ḷng như thế sao mà tournament nào hắn cũng lè phè quần khaki áo chemise hở nút.  hắn thành thật:

-  có chứ, bằng chứng là Ellie thấy đó đâu có ai trong đội của Justin ăn mặc như Justin đâu.  của đáng tội lúc đầu Justin cũng ăn mặc chỉnh tề lắm, nhưng rồi Justin khám phá ra rằng ḿnh bị kỵ rơ với mấy cái necktie v́ trận đấu nào Justin đeo nó là đều thua nên Justin nói với coach của Justin rằng giữa ăn mặc chỉnh tề mà thua với ăn mặc lè phè mà thắng th́ nên chọn cái nào.  từ đó ông không cho Justin chạm tay vào bất cứ cái necktie nào ...

cô đă trề môi bảo với hắn là hắn cố t́nh làm như thế để tạo ra sự khác biệt với mọi người thôi chứ chẳng phải huông hiếc ǵ.  hắn cười nói khác thường mới sợ chứ khác biệt th́ lại chẳng sao ...


4.  cô không hiểu thực sự hắn khác biệt với mọi người hay chỉ khác biệt với riêng cô.  hắn khác biệt từ nhân dáng cho đến tính t́nh, từ thói quen cho đến niềm đam mê, từ những cái đáng yêu cho đến vô vàn những thứ đáng ghét, từ cách nói chuyện ồn ào cho đến những lúc im ĺm đến nghẹt thở ...

nơi cô ở không có nhiều người á đông sinh sống. người á đông duy nhất mà cô biết là ông chủ nhà hàng tàu trong vùng. bà vợ của ông lại là người bản xứ nên ngay cả những đứa con của ông cũng không giống hắn.  ngôi trường trung học cô theo học số người da màu có thể đếm trên đầu ngón tay.  thế giới của cô là thế giới của những hậu duệ của các ông lớn bà lớn trong những công ty Fortune 500 hoặc những người khi sinh ra đă có những cái nôi tiền chờ sẵn... như hơn một lần hắn đă trêu cô khi cô kể cho hắn nghe ḍng họ của cô là những người Pilgrims đầu tiên đến đất nước này trên con thuyền Mayflower.  trong khi những người bạn đồng trang lứa không tiếc lời trầm trồ mỗi lần cô khoe với họ cô có tên trong cái hội con cháu của những người lập nên cái đại cường quốc này, the General Society of Mayflower Descendants, th́ hắn lại tỉnh bơ bảo với cô:

-  vậy th́ ông bà của Ellie cũng giống ông bà của Justin, họ đều phải bỏ nơi ḿnh đă sinh ra để đi t́m một đời sống tốt đẹp hơn. họ cũng là "boat people" đấy.

rồi hắn dương dương tự đắc:

-  mà nghĩ cho cùng th́ Justin c̣n đáng hănh diện hơn là Ellie nữa cơ v́ ông bà của Justin bỏ đất nước ra đi không đơn thuần chỉ v́ lư do kinh tế mà c̣n là v́ lư do chính trị nữa.  họ phải ra đi để t́m cho ḿnh một sự tự do tối thiểu mà con người sinh ra phải có.

hắn là thế, hắn ít bao giờ chịu để cho cô đứng ở trên cái bục cao của ḿnh nh́n xuống. hắn hay nói với cô về những bất công của xă hội, về những giấc mơ có phần như ảo tưởng mà hắn cưu mang cho một thế giới công bằng chưa bao giờ hiện hữu.  một lần cả cô và hắn được chọn đi dự thi ở Nashville, buổi tối cả bọn được đưa đi ăn tối và thăm thành phố về đêm dưới sự đài thọ của người tổ chức cuộc thi. trên đường đi vô trung tâm thành phố, trong khi mọi người thi nhau suưt soa chỉ chỏ những ánh đèn màu lấp lánh, những vũ trường đồ sộ, những club ca nhạc country music nổi tiếng nhất thế giới th́ hắn chỉ cho cô những người vô gia cư rách rưới nằm co ro dưới chân cầu, những đứa bé bẩn thỉu bám áo mẹ lang thang trên vỉa hè bên những cái xe đẩy hàng trong siêu thị chất chứa tất cả hành trang sản nghiệp, rồi hỏi cô rằng:

-  có bao giờ Ellie tự hỏi tại sao Ellie và Justin lại đứng chỗ ḿnh đang đứng và họ lại ở nơi họ đang ở hay không?  có ǵ khác biệt giữa ḿnh và họ đâu Ellie ngoài việc ḿnh đă may mắn trúng được tấm vé số của cuộc đời khi ḿnh sinh ra trong gia đ́nh ḿnh đă được sinh ra...

cô nhớ lúc đó cô chỉ muốn ôm siết hắn vào ṿng tay của ḿnh và hôn cho tan hết những khắc khoải trong đôi mắt của thằng con trai chỉ vừa 17 tuổi đó. nhưng dĩ nhiên là cô đă không làm bởi v́ hắn vốn không thích những cử chỉ phô trương như thế giữa đám đông...


5.  đôi khi cô tự hỏi những ǵ đă có giữa hắn và cô có thể gọi là một cuộc t́nh hay không?  gọi như vậy có lẽ hơi phóng đại tô màu bởi những lần họ gặp nhau c̣n ít hơn những lần họ căi vă với nhau. nhưng không gọi như vậy th́ h́nh như hơi bất công cho những ngút ngàn mà họ đă sẻ chia. hắn và có lẽ chỉ có hắn mới tự tin đủ để chia sẻ với cô về những điều ngớ ngẩn ngây ngô mà những thằng con trai mới lớn đang cố tỏ ra phong độ trước người khác phái không bao giờ dám tỏ bày. hắn và có lẽ chỉ với hắn cô mới có thể lột trần cái vỏ bề ngoài mạnh mẽ tự tin của ḿnh để hiện nguyên h́nh một con bé yếu đuối co người trước tất cả mọi quyết định chung quanh. cô biết những ǵ họ có không b́nh thường như những cuộc t́nh khác nhưng cô muốn tin rằng nó trở nên tuyệt vời và huyền thoại hơn chính v́ những khác biệt đó.

trước khi chấm dứt những lần chat của họ, thay v́ nói "I love you" th́  hắn thường gửi cho cô một chữ "V" - chữ "V" như hắn đă giải thích với cô tượng trưng cho kư hiệu của sự b́nh an. và theo hắn th́ b́nh an c̣n có ư nghĩa sâu sa hơn cả t́nh yêu.  bởi v́ người ta có thể đi từ t́nh yêu đến chỗ hận thù nhưng sẽ măi măi không có sự căm phẫn hay ganh ghét nào có thể bắt nguồn từ hai chữ "b́nh an".

cô thương hắn v́ hắn không giống những người chung quanh cô để rồi xa hắn cũng chính v́ hắn quá khác biệt với những ǵ chung quanh cô. cô không biết những đổ vỡ của họ bắt đầu từ lúc nào.  từ lúc cô nhất định kư tên vào tờ giấy phản đối quyết định cho một học sinh mỹ đen tham dự cuộc thi Tournament of Champions diễn ra một năm chỉ có một lần của ban tổ chức chỉ v́ người đó không đủ điểm thi nhưng vẫn được chọn nhờ màu da người đó mang hay từ lúc cô khám phá ra rằng những quan điểm của hắn hoàn toàn khác với những ǵ cô đă được dạy dỗ?  h́nh như đó là lần đầu tiên hắn đă ném cái từ "phân biệt chủng tộc" vào người cô, và cô đă trả đũa để gọi hắn là "đạo đức giả".  ngày này qua ngày kia, cuộc xung đột này tiếp nối cuộc xung đột khác khiến cái lằn ranh giới giữa hai người cứ hiện dần, hiện dần như một vết cắt ĺ lợm không chịu liền da, rất thật!

ở vào cái lứa tuổi nào th́ người ta có thể vượt qua được những lời nói cay độc rách tim đau mà người ta đă thốt ra với nhau?  ở vào cái giai đoạn nào trên con đường t́nh cảm th́ người ta biết cách san bằng lại những vực thẳm hố sâu người ta đă tạo ra trong cơn giông băo?  cô không có câu trả lời.  cô chỉ biết rằng họ đă lẳng lặng quay lưng lại với nhau, bỏ lại những điều thật ḷng chưa kịp nói cùng những giấc mơ chẳng có cơ hội h́nh thành.  lời tạm biệt buồn nhất là lời tạm biệt chưa được thốt ra và vĩnh viễn không bao giờ được giải thích...

Share on Facebook Share on Twitter

Love Love x 4 View List

Offline Hoài Yên

  • Newbie
  • *
  • Posts: 19
Re: Truyện Ngắn - Hoài Yên
« Reply #1 on: April 07, 2019, 07:07:40 pm »
6.  một trong những mối t́nh học tṛ mà cô hằng ngưỡng mộ là mối t́nh của Trish và Jack. hai đứa chúng nó chơi với nhau từ khi c̣n mặc... tă v́ mẹ của Trish là bạn thân với mẹ của Jack từ hồi học đại học. đến năm lớp 6 th́ hai đứa tuyên bố rằng chúng nó... bồ với nhau. mẹ của Trish mỗi lần đi dự đám cưới của ai cũng nhỏ to với mẹ của Jack là "mai mốt đám cưới tụi nó ḿnh sẽ làm đẹp hơn...". nhưng rồi Trish không được nhận vào trường Jack muốn học. ngày nhận tin hai gia đ́nh cũng hơi buồn buồn nhưng chẳng ai nghĩ rằng đó là một trở ngại to lớn ǵ v́ trường đại học Trish chọn cũng chỉ cách đó non hai tiếng đồng hồ lái xe...

cho đến một hôm đang đêm cô nhận được lời nhắn tin của Trish bảo cô mở cửa v́ Trish đang đứng trước nhà cô.  có một điều ǵ đó trong lời nhắn ngắn ngủi đứt quăng đă làm cô không nghĩ đó chỉ là một tṛ đùa như cái tính lí lắc nghịch phá của Trish.  cô phóng như bay xuống dưới nhà mở toang cánh cửa chỉ vừa vặn ôm lấy thân h́nh mảnh mai của bạn đổ xập vào người như một cái cây bị bứng rễ.  nước mắt của Trish chảy thành từng ḍng lăn dài thấm vào vai áo cô ấm cả một vùng da thịt nơi mà ngày xưa đă bao lần nó tựa vào mơ màng kể cho cô nghe về những giấc mộng tương lai mà Jack đă vẽ vời với nó.  Trish bảo họ vừa chia tay nhau. Trish bảo Jack nói không muốn mang theo một ràng buộc ǵ khi bước chân vào con đường mới thênh thang của khung trời đại học.  Jack nói duy tŕ một cuộc t́nh "long distance" không chỉ là một bận tâm cho Jack mà c̣n là một bất công cho cả Trish nữa.  Jack nói xa nhau không phải v́ t́nh yêu Jack dành cho Trish không đủ lớn mà là cả hai đều cần thời gian để lớn...

Jack nói, Jack nói ... Trish cứ miên man như thế và cô im lặng lau khô những giọt nước mắt cho bạn ... nói ǵ bây giờ Trish nhỉ khi tất cả mọi mối t́nh trên đời này đều bắt đầu bằng tiếng nói từ hai con tim nhưng khi nó chấm dứt th́ chỉ rơi lại những lời biện hộ từ một phía ... Trish hỏi:
 
- chia tay nhau thật sự dễ dàng như thế sao Ellie? bao nhiêu những kỷ niệm, bao nhiêu những hẹn ḥ, bao nhiêu những thương yêu sẻ chia, bao nhiêu giấc mộng tương lai không phải chỉ của hai đứa mà c̣n là của hai gia đ́nh ... vậy mà tại sao Jack lại có thể quay lưng một cách nhẹ nhàng như thế hở Ellie ... tại sao Jack lại có thể hất đổ một cách dửng dưng như thế hở Ellie ...tại sao ... tại sao ...
 
Trish cứ thế bệu bạo ... và cô cứ thế lặng nghe ... ừ, chia tay có bao giờ dễ dàng đâu Trish . nó đă không dễ dàng với hai bàn tay chỉ thường nắm qua màn h́nh monitor th́ lại càng không dễ dàng với những ngón tay đă lồng vào nhau từ độ chiều dài của bàn tay chỉ bằng nửa những bàn tay bây giờ. bởi v́ trái tim biết yêu như thế nào th́ cũng sẽ biết đau như thế ấy ... cho dù người ta vẫn bảo chúng ḿnh chỉ là những đứa con nít chưa lớn, cho dù niềm đau buốt tận tim gan ḿnh đang trải nghiệm chỉ được coi là những thoáng qua, hời hợt của những mối t́nh học tṛ...

 
7. những ngày này mỗi lần bố mẹ nói về cô với bạn bè, ngoài chuyện khoe cô học giỏi ra c̣n là niềm hănh diện khi cô đang là một thành phần nồng cốt của chương tŕnh thiện nguyện chuyên giúp những người nghèo kém may mắn trong thành phố có được công ăn việc làm và nơi ăn chốn ở. một lần cô nghe mẹ nói với bà:
 
- con không biết động lực nào và ư chí ở đâu để Ellie nó xả thân như vậy .
 
ư chí ở đâu th́ chỉ cần nh́n vào ánh mắt hồn nhiên trên những khuôn mặt nhem nhuốc trẻ thơ đứng khép nép bên cạnh người mẹ mắt tím, tay bầm v́ những trận đ̣n gây ra từ chính người cha của chúng, nơi những women shelter cô đă đi qua th́ sẽ thấy. những lúc như vậy cô thường nghĩ đến câu hắn hay nói:
 
- máu nào không đỏ và vết thương nào không đau? có ǵ là khác biệt những lúc bấy giờ giữa màu da trắng, đen hay vàng hở Ellie?
 
động lực nào th́ dường như cô chưa đủ can đảm để nhận cho dù với chính ḿnh. lần cuối cùng họ căi nhau cô đă hờn dỗi thốt ra:
 
- phải chăng ḿnh chính là niềm thất vọng của nhau?
 
để nhận được câu trả lời thản nhiên đến tàn nhẫn từ hắn:
 
- ḿnh có là niềm thất vọng của nhau hay không vốn không phải là một điều lớn lao quan trọng. quan trọng là ḿnh phải sống làm sao để đừng là nỗi thất vọng cho chính ḿnh ...
 
điều làm cô ấm ức không ít là dường như hắn nghĩ v́ cô được sinh ra trong nhung lụa th́ mặc nhiên cô không có ḷng bác ái và thiếu sự cảm thông với những người kém may mắn . hắn hay thao giảng với cô về sự bất công trong xă hội mà không bao giờ hiểu rằng chính cô cũng muốn sự quân bằng đó . đă nhiều lần cô bảo với hắn rằng:
 
- Ellie không đ̣i được đối xử đặc biệt hơn mọi người, Ellie chỉ muốn ḿnh được đối xử như mọi người. Ellie cảm thấy không công bằng cho lắm nếu một người học kém hơn Ellie, điểm SAT không bằng Ellie và không tham gia nhiều chương tŕnh phụ trội như Ellie nhưng được nhận vào những trường đại học danh tiếng chỉ v́ màu da của người đó khác với màu da của Ellie. Justin không tức sao khi David được nhận vào Yale khi thua kém Justin mọi mặt nhưng v́ David là người đầu tiên trong gia đ́nh được đi học đại học nên được nhận . như vậy phải chăng Justin bị ... trừng phạt v́ ba mẹ của Justin đă vượt qua mọi thử thách để có một tấm bằng đại học trong tay ? ḿnh sẽ phải đền bù cho bao nhiêu thế hệ nữa v́ cái thảm cảnh nô lệ xảy ra cả mấy trăm năm trước ?
 
để nghe hắn thản nhiên:
 
- không, Justin không tức v́ Justin chưa bao giờ muốn học ở Yale. Justin chỉ thích học ở GU. Justin đă được toại nguyện thành ra David có được tất cả mọi trường Ivy League nhận cũng chẳng liên quan ǵ đến Justin . Ellie nói đúng, xă hội này không công bằng . đất nước này chưa được b́nh đẳng như ḿnh vẫn hằng tự hào . Ellie và Justin không tham dự ǵ vào cái thảm trạng nô lệ đă xảy ra từ mấy trăm năm trước nhưng như thế chẳng có nghĩa là ḿnh không thể xoa dịu những vết nứt hậu quả của năm xưa? và lẽ dĩ nhiên khi mà Ellie muốn xoa dịu một nỗi đau nào đó th́ không ít th́ nhiều Ellie sẽ chịu thiệt tḥi. nhưng sự thiệt tḥi đó sẽ dễ cho ḿnh chấp nhận hơn nếu nó đem lại một kết quả tốt đẹp cho mai sau, đúng không?
 
cô nhớ lần đó cô đă bĩu môi bảo hắn đang sống trong một thế giới hoang tưởng. hắn biết ǵ mà cứ vội tranh đấu cho những người vốn tự họ đă quá to mồm đấu tranh. không phải là cô không có ḷng bác ái, không có tính thương người nhưng thật khó để mà thương những người không thương ḿnh đủ để tự vươn lên. cô hỏi hắn nghĩ ǵ khi sắc dân của hắn chỉ khoảng 5 phần trăm dân số cả nước nhưng hắn chẳng được gọi là dân thiểu số khi nói đến quyền lợi chỉ v́ những người á đông như hắn có thể "tự lực cánh sinh" ở đất nước này. hắn mỉm cười bảo với cô rằng hắn ...tự hào.
 
ừ, hắn là thế. hắn có một lối nói b́nh thản đến phát cáu. một lần khi cô thắc mắc rằng động lực ǵ đă thúc đẩy hắn lao đầu vào những cuộc tranh căi giành quyền lợi cho những người không mang chung một màu da với hắn như thế, hắn có nghĩ ḿnh đang làm một việc "rỗi hơi" hay không? hắn đă điềm nhiên trả lời cô rằng hắn không tranh đấu cho một màu da nào hết, hắn tranh đấu cho một sự công bằng, đơn giản chỉ là thế thôi, hắn kể:
 
- có một câu chuyện Justin được nghe kể từ năm học lớp 8 mà Justin nhớ hoài. chuyện kể trong thời đức quốc xă ở một thành phố kia có một người da trắng bị bắt chung với một người do thái, một người da đen và một người da vàng. người do thái bị đem ra xử bắn trước. khi người do thái bị bắn người da trắng ngồi im không nói ǵ v́ "ông ta bị bắn v́ ông ta là người do thái, chẳng can hệ ǵ đến tôi" . khi người da đen bị bắn người da trắng cũng ngồi im không lên tiếng v́ "ông ta bị bắn v́ ông ta là người phi châu, chẳng can hệ ǵ đến tôi", đến lượt người da vàng bị xử bắn người da trắng cũng lại lặng im v́ "ông ta bị bắn v́ ông ta là người á đông, chẳng can hệ ǵ đến tôi", cho đến khi người da trắng cũng bị đem ra xử tử luôn th́ ông mới than lên rằng "phải chi tôi đă tranh đấu từ khi người do thái bị tử h́nh th́ bây giờ chắc có lẽ tôi không bị chết. bởi v́ tôi im lặng không tranh đấu cho ai hết nên giờ đây đến khi những bất công xảy đến cho tôi th́ không c̣n ai để lên tiếng bảo vệ cho tôi..."

 
8. hôm nọ trong một cái message gửi cho Trish cô đă hỏi Trish rằng Trish học về biology có thể nào giải thích cho cô biết tại sao trí óc của con người lại nhập nhằng mâu thuẫn như thế hay không. cái muốn nhớ th́ không nhớ, cái cần quên th́ chẳng quên ...
 
những ngày này khi cô đang cần phải quên hắn th́ những lời nói của hắn lại quay về đậm nét trong cô hơn bao giờ hết.  đă không ít lần ngón tay cô di di trên những con số quen thuộc cũ, những con số cô đă tự tay xoá trong cái bộ nhớ của cái iPhone chỉ để xót xa nhận ra rằng những con số lộn xộn không theo một trật tự dễ nhớ nào đó đă in hằn trong bộ nhớ của chính cô...  thèm quá những ríu rít ngày xưa ...thèm quá một lần được trở về với những thói quen cũ, thói quen kể cho hắn nghe những cái vớ vẩn thường nhật tầm thường để nghe hắn hóm hỉnh trêu chọc ... muốn kể cho hắn nghe những hỗn độn và ngổn ngang của hiện tại để nghe hắn an ủi vỗ về, muốn tâm sự với hắn về người đàn bà trẻ cô vừa quen, người đàn bà chỉ trạc bằng tuổi cô cơ mà như đă sống gấp ba đời sống cô đang sống.  người đàn bà mang thai 4 lần, đẻ được ba đứa con khi c̣n chưa học xong trung học mà một trong ba đứa đó đă được tạo thành bởi chính người cha dượng của ḿnh.  người đàn bà đă làm "vợ" rất nhiều người đàn ông nhưng chưa người đàn ông nào thật sự là "chồng" trên giá thú ... người đàn bà với đôi mắt bầm tím ấy đă kể cho cô nghe những lần phải làm cái bao cát để người đàn ông cô ta đang chung sống đấm đá khi lên cơn say một cách thật thản nhiên.  thản nhiên như đang thuật lại một cảnh trong cái Soap Opera nào đó, bởi lẽ mẹ của cô ta cũng đă từng bị những người đàn ông trong đời bà đánh đập như thế.  có lẽ chuyện ǵ cho dù có chướng tai gai mắt hay sai trái đến chừng nào nhưng khi ḿnh đă quen chứng kiến th́ nó cũng trở thành thường t́nh...
 
thường t́nh đến xót xa như bản nhạc được sáng tác bởi một chú bé c̣n chưa học xong lớp 9 đă hát tặng cô hôm nào.  cái điệu nhạc Rap mà ngày xưa mỗi lần hắn cho cô nghe chung từ cái laptop của hắn cô đều nhăn mặt lắc đầu.  cô bảo với hắn cô ghét cay ghét đắng những loại nhạc như thế.  đó chẳng thể nào gọi là âm nhạc.  với cô đó chỉ là những từ ngữ hỗn loạn được đọc nhiều hơn hát, chửi thề nhiều hơn nghệ thuật ... hắn đă ôn tồn giải thích với cô rằng Rap chính là tiếng nói của những người đang ở dưới đáy của xă hội, những người bị mệnh danh là cặn bă rác rưởi... là tiếng kêu gào tố cáo thực trạng bất công, phân biệt chủng tộc của những người mà chỉ cần màu da họ mang cũng đủ làm người chung quanh e dè.  có tiếng kêu gào nào mà êm đềm tươi sáng đâu, có ngôn ngữ đầu đường xó chợ nào mà cao sang thanh nhă đâu ...hắn bảo với cô nếu bỏ bên ngoài những lời chửi thề phẫn nộ, nếu chăm chú nghe từng câu từng chữ trong những bản nhạc ấy cô sẽ thấy bên trong những giai điệu tưởng chừng như cổ vơ cho bạo lực ấy là những tiếng cầu cứu nài van cho một nền công lư thực thụ, cho một lối thoát từ trong cùng đường bế tắc ... hắn bảo với cô đừng nghe bằng tai mà hăy đến bằng tim rồi cô sẽ nhận ra những thô tục trần trụi ấy chỉ là cái vỏ bên ngoài che đậy nỗi niềm trăn trở khát khao cho một thế giới hoà b́nh yên ấm ... thế giới của cái ngày mai mà cả hắn và cô cũng cùng mơ ước đó thôi ...
 
cô nhớ lần đó cô đă nh́n hắn mỉm cười, nụ cười bao dung của một người với hai mắt mở to sáng suốt dành cho một kẻ đang mộng du sắp sửa ... va vào tường.   cho đến hôm cô nghe được bản nhạc Rap kia, bản nhạc của một thằng bé 15 tuổi viết với những lời lẽ tiên đoán rằng nó sẽ ngưng thở trước khi nó đến tuổi trưởng thành.  khi cô ngạc nhiên hỏi nó tại sao lại viết như vậy th́ nó giải thích với cô rằng dễ hiểu thôi v́ nó đang sống trong vùng ghetto của thành phố Chicago, khi nó học xong trung học, nếu nó có thể học xong trung học, th́ một là nó đi theo băng đảng rồi bị thanh toán, hai là nó bị cảnh sát bắt chết khi tưởng nó đi theo băng đảng...cô đă trợn trừng mắt nh́n nó như thể nó đang nói tiếng lạ. cô nhớ đến những giấc mơ của chính ḿnh khi bằng tuổi nó, đến những cơ hội hiển nhiên, những lựa chọn thênh thang bày sẵn: học đại học công hay tư, ngoài nước hay trong nước, làm luật sư hay kỹ sư, đi chữa bệnh hay đi dạy học ... mua nhà ở ngoại ô hay thành phố, du lịch âu châu hay á châu ... đến những cái "bucket list" cô cùng làm với bạn bè, đến những cái mốc mà họ sẽ đạt đến, những thành tựu khi 22 tuổi, những nơi đă đi qua khi 30 tuổi, những con số trong ngân hàng khi họ 40 tuổi ...tuyệt nhiên không một mảy may lo sợ nào cho một tương lai cắt ngắn hay dang dở... ngay từ khi c̣n nhỏ cô đă được dạy rằng đất nước của cô là một đất nước tràn đầy cơ hội, chỉ cần cô đưa tay ra là với tới ... vậy th́ những điều thằng bé kia đang nói đến trong bản nhạc của nó chắc chắn phải xảy ra ở đâu đó, nơi một đất nước chưa phát triển man rợ nào đó, thành phố Chicago mà nó đang nhắc đến chắc chắn không phải là thành phố có ngôi trường đại học nổi tiếng với lối kiến trúc đẹp như những lâu đài thời trung cổ mà cô đang theo học... ừ, chắc chắn là thế...

và những lúc như vậy cô bỗng thèm được chia sẻ những khắc khoải ray rứt của ḿnh với cái tên con trai "hoang tưởng" kia đến chơi vơi ... chơi vơi.
 
.. nhưng khi một cánh cửa đă tự tay ḿnh đóng sập lại th́ làm sao có thể đ̣i hỏi nó mở ra lần thứ hai???
Love Love x 4 View List

Offline Hoài Yên

  • Newbie
  • *
  • Posts: 19
Re: Truyện Ngắn - Hoài Yên
« Reply #2 on: April 07, 2019, 07:09:01 pm »
9.  mùa hè năm thứ nhất đại học cả cô và hắn đều được mời đi dạy cùng một debate camp.  cái debate camp năm nào đă chứng kiến nụ hôn đầu tiên của hai đứa.  khi biết được sự có mặt của hắn cô đă nhận lời mời không chút do dự mặc dầu bố mẹ đă định sẵn chuyến du lịch một tháng dài cho cả đại gia đ́nh bên âu châu.  cô nài nỉ với mẹ:
 
-  cho con hai tuần thôi, hai tuần vắng con sẽ qua rất nhanh v́ mọi người sẽ bận rộn đi viếng thăm những danh lam thắng cảnh tuyệt vời nơi đó, nhưng hai tuần ở lại đây với con rất quan trọng v́ con đă hứa.
 
mẹ đă không vui chút nào v́ trung tâm y khoa do ba mẹ cô điều hành rất đông bệnh nhân.  ba cô lại là một bác sĩ nổi tiếng trong vùng nên để có một chuyến đi dài như thế là cả một hoạch định công phu.  nhưng v́ ba mẹ là những người chưa bao giờ từ chối cô điều ǵ nên cô đă được toại nguyện. cô đă thở phào nhẹ nhơm khi không bị mẹ vặn vẹo ǵ về "lời hứa" cô đă viện cớ nêu ra. nhưng những đứa bạn của cô th́ không dễ bị qua mặt như thế, khi nghe Lucy kể lại lư do cô nhận lời đi dạy mùa hè Trish đă ch́ chiết:
 
-  mày hy vọng sẽ đạt được điều ǵ trong hai tuần đó hở Ellie?  mày vẫn bảo với tao người ta chỉ nên bước tới đàng trước chứ không nên đi giật lùi lại phía sau cơ mà ...
 
Lucy nhỏ nhẹ:
 
-  đừng kỳ vọng nhiều quá để rồi thất vọng Ellie ạ. mày vốn là đứa cứng rắn nhất trong bọn ḿnh, đừng quên rằng hơn một năm qua mày không gặp Justin, cả hai đều đă thay đổi ...
 
kỳ vọng hay hy vọng?  bước tới hay giật lùi?  cứng rắn hay yếu đuối?  làm sao cô có được câu trả lời cho Trish và Lucy khi chính cô cũng đang bối rối. nhưng thế nào là tỉnh táo, thế nào là u mê?  cô chỉ sợ ḿnh đang bị chóa mắt v́ cái sáng rơ thực tế của thời đại cô đă sinh ra .  ở cái thế hệ Y hay Z ǵ đó không biết nếu cứ lăn xả vào những ǵ ḿnh tin là đúng dẫu biết rằng rất chông gai là ngu si hay dũng cảm?  nếu cứ khư khư quả quyết những ǵ ḿnh đă nghĩ, đă làm là điều đúng đắn tuyệt đối là có cá tính hay đơn thuần chỉ là một sự hèn nhát thiếu can đảm nhận rằng ḿnh đă sai?  độc lập và mạnh mẽ là điều đáng tự hào hay đáng thương hại v́ chẳng dám mạnh dạn đặt trái tim ḿnh vào tay một người khác ... cô không biết thế nào là yêu thương một cách thông minh thế nào là lụy t́nh một cách ngu xuẩn .  cô không biết rằng cô vẫn c̣n yêu tên con trai điều ǵ cũng có thể căi kia hay cô chỉ yêu cái kư ức của ḿnh về hắn ... cô không biết, cô không biết ... cô chỉ biết cô cần lắm một lần được nh́n vào đôi mắt nâu thăm thẳm kia chỉ để nói với hắn rằng:
 
-  Ellie đă không c̣n là con bé chỉ biết sống cho ḿnh...
 
cô không biết điều ǵ sẽ xảy ra trong hai tuần ấy. cô không quá ngây thơ để nghĩ rằng mọi việc rồi sẽ trở lại như cũ, như những mâu thuẫn ngày xưa chưa bao giờ hiện hữu, như những lời nói đắng ḷng kia chưa từng được thốt ra, như họ chưa hề ...ngoảnh mặt quay lưng. nhưng không hiểu sao cô vẫn tin rằng trong đáy mắt ấy vẫn c̣n đọng lại nguyên vẹn h́nh ảnh của một-cô-một-hắn và những ngày tháng thiết tha.  không hiểu sao cô vẫn tin rằng họ vẫn c̣n một cơ hội cho nhau... có lẽ v́ những lời hắn đă biện hộ cho những người tù nhân hắn tranh đấu cho hôm nào:
 
-  ḿnh đâu phải là thánh nhân để không có những phút yếu ḷng, những lần lầm lỗi?  ai cũng phải được một cơ hội làm lại, đó không phải là một ân huệ mà là một quyền lợi.
 
ừ, hắn nói được th́ hẳn sẽ phải làm được. cô tin rằng như thế. cô tin rằng sẽ có một cơ hội không chỉ cho cô mà c̣n cho cả hắn nữa, để cô có thể tỏ bày:
 
-   bây giờ th́ Ellie đă hiểu tường tận câu nói của Justin: không phải ai sống dưới cùng một bầu trời cũng nh́n thấy một màu xanh.
 
rồi họ sẽ lại có những buổi tối nằm gối đầu lên tay nhau đếm sao trời để cô kể cho hắn nghe những mảnh đời đáng thương mà cô đă gặp gỡ. để hắn kể cho cô nghe những người tù nhân tội nghiệp mà hắn đang tiếp xúc.
 
rồi cô sẽ kể cho hắn nghe về những khắc khoải cô đă trải qua, những bài học cô đă gậm nhấm những tháng ngày họ vắng nhau, những trưởng thành cô đă gặt được để giờ đây cô có thể cảm thông và chia sẻ với hắn về những công việc hắn đang cố gắng làm . và rất có thể cô cũng sẽ kể cho hắn nghe về người con trai cô vừa quen tại ngôi trường của hắn, người con trai cô gặp khi đi t́m ... hắn . cô sẽ nói cho hắn nghe những bước chân t́m về của cô chẳng phải v́ cô không thể tự đứng một ḿnh, chẳng phải v́ cô cần t́m một bàn tay để nắm ... bởi không có hắn cô cũng có rất nhiều bàn tay khác đưa ra ...chỉ là, chỉ là trong cái đầu bướng bỉnh của cô vẫn mang một ư nghĩ nếu bàn tay cô nằm trong bàn tay hắn th́ họ có thể cùng nhau khám phá ra những con đường mới lạ hơn so với con đường cô đă được vạch sẵn ...
 
ừ, nhiều lắm ... nhiều lắm những điều cô muốn tỏ bày ...
 
cho đến một hôm hai tuần trước ngày mùa hè bắt đầu cô nh́n thấy trên FaceBook của hắn ḍng chữ, chỉ một ḍng chữ thôi cơ mà có ma lực xoay chuyển nhiều hơn chỉ một mùa hè của cô ...

ḍng chữ nằm chính giữa cái kư hiệu trái tim và một tên người ... ḍng chữ xác định một chủ quyền hữu hiệu ...

mùa hè năm đó ba mẹ đă hài ḷng khi có một tháng nghỉ hè trọn vẹn với sự có mặt của tất cả mọi đứa con của ḿnh ...
 
 
10.  hơn một lần Trish hỏi cái nào th́ làm cô đau hơn: h́nh dáng người con gái với nụ cười thật tươi đứng bên cạnh hắn trong cái h́nh profile trên FaceBook với làn da trắng và mái tóc vàng y như cô hay một người con gái với mái tóc đen á đông thuần túy ? cô chỉ cười buồn, cô biết Trish và Lucy nghĩ nếu hắn quen một người con gái á đông th́ điều ấy dễ được ... chấp nhận và tha thứ hơn v́ lời biện hộ hắn đang quen với cái mẫu người lư tưởng mà cả gia đ́nh hắn đều mong ước ... nhưng với cô th́ việc ngừơi đứng bên cạnh hắn da trắng hay da vàng, mắt xanh hay mắt nâu chẳng có nghĩa ǵ ... ngoài một cái ư nghĩa duy nhất đó là người con gái ấy không phải là cô... và như thế là cái "cơ hội thứ hai" mà hắn vẫn hằng cổ vơ ấy chẳng bao giờ được dành cho họ.

cô buồn, cô không phủ nhận rằng ḿnh buồn ... buồn nhưng không trách cũng chẳng hận, cô không trách hắn v́ lẽ chẳng ai có thể đứng măi một chỗ với cảm xúc dành cho một người đă lẳng lặng quay đi, đă đi ngược lại với tất cả những ước vọng hắn cưu mang. cô cũng thôi không tự trách ḿnh v́ đă quá cao ngạo quay lưng. cólẽ vào thời điểm ấy cô đă rất đúng khi buông tay ...lúc bấy giờ cô chưa thực sự biết cách để yêu thương. tự ái không thể nào gọi là thương yêu . và một khi chưa đặt được yêu thương nơi trái tim ḿnh th́ làm sao có thể trao gửi yêu thương nơi trái tim người khác?
 
những ngày này, cô vẫn thường nói với ḿnh rằng rằng mọi việc xảy ra trên đời này đều không ngoài sự sắp xếp của Thượng Đế ... có những cuộc gặp gỡ để cùng nắm tay nhau đi về phía vẹn toàn của cái gọi là hạnh phúc. nhưng cũng có những cuộc gặp gỡ chỉ để nhận ra rằng cho dù có mong ước đến bao nhiêu cũng không thể thuộc về nhau. hôm Thanksgiving vừa rồi đứng trong nhà bếp làm cơm với mẹ, nghe được những mẩu đối thoại xen lẫn tiếng cười vọng lại từ pḥng khách của ba và các anh cô với Matthew về quan điểm chính trị, về những chống đối đồng t́nh cho đạo luật Obama Care rồi cô mỉm cười khi h́nh dung ra nếu hắn ngồi ở cái vị trí của Matthew đang ngồi th́ sẽ ra sao ... hắn có kiên nhẫn đủ để im lặng ngồi nghe những lời chống đối với những ǵ hắn đang miệt mài xả thân hay hắn sẽ biến cái pḥng khách của ba mẹ cô thành cái khán đài hùng biện?

ừ, giờ th́ cô đă hiểu có những giấc mơ không nên biến thành hiện thực, có những ước vọng chỉ nên giữ lại trong tim. cuộc t́nh ngây ngô trong sân trường ngày ấy đă ngoan ngoăn nằm lại hôm qua, sau ranh giới của cố chấp và thứ tha.

ừ, giờ th́ cô đă hiểu có những chuyến xe đời đôi khi chỉ cần một tích tắc chậm trễ, một bước hụt là đă không c̣n một chỗ cho ḿnh...

***

cô thả bộ những bước thật chậm lên con dốc nằm cuối con đường Canal mặc cho cơn gió cuối đông thổi thốc tê tái cả thịt da . con dốc không phải là ngắn nhưng cô thích một ḿnh nhẩn nha những bước chân âm thầm như thế, đi mà không muốn phải đến đích ... bởi ngay đầu con dốc là hai lối rẽ, bên phải là hướng về pḥng nội trú của Matthew, bên trái là căn hộ nơi hắn cư ngụ cùng bạn bè ...

mặc dầu vẫn biết ḿnh sẽ phải rẽ phía nào … nhưng chưa lần nào cô có thể ngăn lại được những giây phút tần ngần khi đến đầu con dốc …

và cứ thế, đôi ba tháng một lần những viên gạch trên bức tường có hàng chữ "Hoya Saxa" bên lề con dốc lại được chứng kiến h́nh ảnh người con gái với những bước chân thong dong leo đến tận đỉnh rồi khựng lại bâng khuâng một lúc rất lâu trước khi rẽ về một phía ... phía của tương lai vững chăi trước mặt ... người con gái với mái tóc dài hoe vàng như màu nắng ấm, những sợi tóc nhẹ như tơ bay bay trong gió ... hồ như những ngón tay thon dài với măi, với măi về phía ... sau lưng!!!

 
(cho một chuyện t́nh mà có lẽ tôi đă không tin nếu không được nghe kể từ người trong cuộc -  bởi từ lâu tôi vẫn nghĩ những cụm từ như "si t́nh", "thủy chung" chỉ hiện hữu trong ḍng máu của những đứa con gái tóc đen ... như tôi ... và như vậy, phải chăng chính tôi cũng là một người hay phân biệt chủng tộc và màu da ...)
 
03.09.16
Like Like x 2 Love Love x 4 View List

Offline Phương Vy

  • Hero Member
  • *****
  • Posts: 2009
Re: Truyện Ngắn - Hoài Yên
« Reply #3 on: April 08, 2019, 08:16:44 am »
Những mẩu truyện ngắn thật dễ thương.  :vui4: :vui4:

Cảm ơn sis Hoài Yên đă mang về LSV!  :om:
"Hăy trao cho nhau muôn ngàn yêu dấu." TCS
Like Like x 2 Agree Agree x 1 Love Love x 2 View List

Offline Hoài Yên

  • Newbie
  • *
  • Posts: 19
Re: Truyện Ngắn - Hoài Yên
« Reply #4 on: April 10, 2019, 07:01:00 am »
Cám ơn PV nha ... đây là "hiệp hai" của một chuyện t́nh .. HY sẽ kiếm "hiệp một" đem vô để có đầu có đuôi nha   :333:

Like Like x 3 Love Love x 1 View List

Offline Hoài Yên

  • Newbie
  • *
  • Posts: 19
Re: Truyện Ngắn - Hoài Yên
« Reply #5 on: April 10, 2019, 07:07:23 am »
Summer Fling ...  


Thành phố cao nguyên buổi trưa mặt trời lên cao hơn ngọn núi phía xa, ngạo nghễ thả những tia nắng chói chang xuống thảm cỏ xanh mướt. Những tia sáng chóa ḷa cả tầm nh́n vậy mà không khí vẫn êm dịu mát mẻ một cách lạ lùng, không khô cằn nóng rát thịt da như thành phố thân quen thằng bé vừa rời bỏ. Nhóm debate của thằng bé đă tận dụng tối đa cái khí hậu hiếm hoi trong lành đó bằng cách ngoại trừ những lúc phải nghe giảng thuyết cần nh́n vào màn ảnh lớn là chúng ngồi ngoan ngoăn ở giảng đường. C̣n tất cả những cuộc thảo luận, họp nhóm, hay research, làm bài, viết cases... chúng đều kéo nhau ra sân cỏ trước trường nằm ngồi la liệt. Những cái laptop đủ màu, đủ hiệu, đủ cỡ đặt trên đùi, trên ngực, trên cỏ... những thế nằm ngồi ngả nghiêng... những cái đầu ngọ nguậy nghiêng bên trái nghiêng bên phải... tất cả tạo thành một bức tranh điển h́nh của thế giới học đường thời đại "wi-fi". "Phải mà trường học của ḿnh cũng như vầy th́ tốt biết bao nhiêu...", thằng bé nghĩ thầm. Thằng bé nằm dài dưới gốc cây cổ thụ, đầu gối trên cái backpack, hai chân co lại để làm bàn cho cái laptop, hai mắt lơ đăng nh́n quanh, bài viết cho đề tài tranh luận sắp đến không c̣n thu hút bằng cái bóng con gái phía bên kia.

Cô nhỏ ngồi tựa lưng vào cái thân cây to, cái cây mà hôm nọ hai đứa đă ṭ ṃ đo thử bằng cách cùng giang hai tay ôm lấy thân cây xem hai bàn tay có chạm được đến nhau hay không. Thân cây to vừa để những ngón tay đan vào nhau, ngập ngừng, ngượng nghịu và tṛ chơi cũng tinh nghịch đủ để cô nhỏ không hề biết rằng trái tim thằng bé đă có những nhịp đập khác thường, cho dù đó chẳng phải là lần đầu tiên thằng bé nắm tay một người con gái. Những tia nắng lung linh rọi xuyên qua tàng cây rớt xuống trên người cô nhỏ từng đốm trắng đen làm thằng bé ngây người ngắm rồi mỉm cười vu vơ ...

Một mẩu tin nhắn chợt hiện ra trên màn h́nh:

- Hey, sao không lo làm bài đi ở đó lo nh́n người ta rồi cười chọc quê?
- Justin đang nghĩ nh́n Ellie giống một chú chó đốm.
- A, không chịu đâu, Ellie không làm dalmatian đâu, Ellie làm Japanese Chin cơ.
- Tại sao?
- Tại v́ Japanese Chin dễ thương lắm. Chú chó nhỏ của Ellie ở nhà thuộc giống Japanese Chin đó. Justin có biết chó Japanese Chin có đặc điểm ǵ không?
- Không, Justin c̣n không có đủ thời giờ t́m hiểu con gái nữa th́ làm sao có giờ t́m hiểu chó chứ...
- Japanese Chin nhỏ hơn dalmations và có tiếng là thông minh. Chúng có cái bộ dạng làm cho người ta tưởng là hiền nhưng thật ra nghịch ngầm phải biết, nhất là khuôn mặt thoạt nh́n th́ có vẻ trầm lặng nhưng lại gần mới biết vô cùng hợm hĩnh... Justin nghe tả có thấy quen quen không?

Thằng bé cười thành tiếng:

- Ừ, Japanese Chin giống y chang Ellie.

Phía bên kia con nhỏ lắc lắc mái tóc phản đối, cái đuôi gà chạy qua chạy lại:

- C̣n lâu, Ellie đâu có mâu thuẫn như vậy đâu. Ellie là một cuốn sách mở lớn. Japanesse Chin giống Justin đấy, cũng cùng là giống á đông. Việt Nam có giống chó nào đặc biệt không Justin?

Thằng bé chợt nghĩ đến lời mẹ kể về những dăy phố nổi tiếng bán thịt chó ở Việt Nam, đang định trả lời "không, ở Việt Nam người ta định nghĩa giống chó tốt xấu theo tiêu chuẩn thịt nào ăn ngon", nhưng lại thôi, có những điểm đặc biệt chẳng nên khoe:

- Không, nước Việt Nam chỉ có con trai đặc biệt thôi, không có chó đặc biệt.
- Uổng quá, Justin lại không phải sinh ra ở Việt Nam, thành ra Justin không có ǵ đặc biệt hết.

Thằng bé ngẩng lên nh́n về phía con nhỏ, giả vờ nghiêm mặt rồi cắm cúi viết:

- Ellie đó nha, người ta đă tốn bao nhiêu công sức tiền của mới dập tắt được trận cháy rừng lịch sử ở đây. Ellie lại muốn khơi cho cháy lại nữa à?

Cô nhỏ ngơ ngác:

- Justin nói ǵ vậy?
- "Liar, liar, pants on fire" đó. Ellie dám nói là Justin không có ǵ đặc biệt, sạo quá coi chừng quần cháy lây qua cỏ lan ra rừng bây giờ.

Cô nhỏ bật cười, tiếng khúc khích phá tan cái không khí im lặng chung quanh khiến mấy cái đầu cùng quay qua nh́n dọ hỏi . Thằng bé cũng giả vờ quay qua nhíu mày "suỵt suỵt" ra cái vẻ khó chịu v́ ḍng tư tưởng đĩnh đạc vừa bị phá rối...

***

Buổi tối, chờ đợi măi rồi những tia nắng cuối cùng cũng tắt ở cuối chân trời, đem theo cả những ồn ào náo nhiệt của ngày. Khuôn viên đại học ch́m trong khoảng thinh im ĺm, chừng như nếu để ư có thể nghe được từng tiếng gió xuyên ngang qua rặng thông cao... êm đềm và b́nh yên như truyện cổ tích. Đứa con gái tóc vàng nằm nghiêng trên thảm cỏ, một tay chống đầu chăm chú quan sát thằng con trai tóc đen bên cạnh. Thằng bé nằm vắt chân chữ ngũ một cách nhàn nhă, hai tay ṿng ra sau đầu làm gối, mặt ngửa lên như đang đếm từng v́ sao lấp lánh trên cao. Cái trán cao cao, cái mũi thẳng, cái miệng lúc nào cũng như vẽ một điệu cười ngạo mạn. Bóng tối đă giấu hết cái nét giễu cợt lấp loáng trong đôi mắt thường ngày vào đêm. Con bé thường thắc mắc tự hỏi điểm ǵ nơi thằng bé đă thu hút ḿnh đến thế, nét ngông nghênh, thái độ bất cần, bộ điệu lừng khừng hay chỉ đơn thuần là ở thằng bé là tất cả những ǵ tương phản với những điều quen thuộc chung quanh... Thằng bé khác người, "khác người" chứ không "lập dị" như một lần thằng bé đă vênh mặt khẳng định:

- Justin không muốn là một người của đám đông, càng không muốn là một người giữa đám đông, Justin chỉ muốn là Justin, một người không giống đám đông.

Ừ, có lẽ thế nên bây giờ khi trong kia là buổi party cuối cùng, nhộn nhịp với tiếng nhạc tiếng trống ồn ào, cuồng loạn, với những nụ hôn đắm đuối phơi bày th́ thằng bé rủ con bé đến cái góc sân quen thuộc nằm... ngắm sao. Ừ, lạ lùng như những chia xẻ bất tận hai đứa đă có với nhau... như niềm thương yêu và ḷng tranh đấu thằng bé dành cho cái đất nước mà thằng bé chưa hề đặt chân tới, ở bên kia quả địa cầu:

- Làm sao Justin có thể nói Justin thương yêu một nơi mà Justin chưa hề đến?
- Vậy làm sao Ellie có thể nói Ellie yêu Thượng Đế? Ellie đă gặp Thượng Đế bao giờ chưa?

Ừ, thằng bé có cái lưỡi sắc như đôi tay của Edward Scissorhands... cùng những câu phản hồi ranh mănh nhanh lẹ đôi khi thông minh đến phát cáu... chả thế mà thằng bé đă là một trong những địch thủ đáng sợ trong cộng đồng debate...Nhưng ở thằng bé có một điều ǵ đó đă tạo cho con bé một sự an b́nh tin tưởng mà con bé không kiếm được nơi những đứa con trai khác. Để rồi khi bên thằng bé con bé đă có thể nói hết, kể hết từ những hoang mang về tôn giáo cho đến những khắc khoải về tương lai, từ những băn khoăn về sức khoẻ của mẹ cho đến cái tai ương vừa ập đến với gia đ́nh... kể hết, tuôn hết những điều con bé dấu tận ở tim mà không mảy may e ngại bị cười chê chọc ghẹo ... Hai tuần lễ bên nhau hai đứa đă có với nhau những buổi tối tuyệt diệu như thế này, cùng ngắm sao, nh́n trăng...nghe thằng bé kể về huyền thoại "the moon boy" ngồi gốc cây đa, những câu chuyện cổ tích thần tiên vốn chẳng thể nào kiếm được từ Disney Movies...

- Tại sao Justin biết nhiều chuyện cổ tích vậy? Nói thiệt đi, có phải Justin phiạ ra để lấy le với Ellie không?

Thằng bé cười:

- Justin đâu phải Ellie đâu mà có trí tưởng tượng phong phú như vậy chớ. Bà Ngoại của Justin kể cho Justin nghe đó.
- Wow, Justin may mắn quá. Bà ngoại của Ellie chỉ hay mua quà cho Ellie thôi chứ không hay kể chuyện cho Ellie nghe. Justin gần gũi với bà Ngoại lắm hở?
- Ừ, Justin may mắn lắm. Ông nội, bà nội, ông ngoại, bà ngoại của Justin ai cũng c̣n sống và đều quây quần chung quanh Justin. Ai cũng thương yêu và ch́u chuộng Justin hết... Justin là một ví dụ điển h́nh của cái gọi là "spoil brat" đấy...
- A, đó là Justin tự nhận đấy nhé. Ellie có nói ǵ đâu.

Thằng bé nheo mắt:

- Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng đó mà...

Rồi tiếp:

- Ngày Justin c̣n nhỏ, cứ cách một tuần mẹ lại đưa Justin xuống thăm bà ngoại một lần. Điều làm Justin nhớ nhiều nhất không phải là những món ăn tuyệt vời bà nấu, không phải là những câu chuyện cổ tích thần tiên bà kể, mà là nụ cười trên khuôn mặt của bà, là sự vui mừng của bà mỗi lần gặp Justin. Thể như bà sống chỉ để cho những giây phút gặp gỡ ấy. Hai bà cháu nói với nhau đủ điều, đủ chuyện, chơi với nhau đủ mọi tṛ chơi. Ellie biết không, bà c̣n cặm cụi ngồi may cả cái quần cho Winnie-the-Pooh mặc đó v́ nó chỉ có áo chứ không có quần... Ngay từ bé Justin đă cảm được t́nh thương bà dành cho ḿnh qua từng bữa ăn, từng nụ cười, từng lời nói nhẹ nhàng của bà. Cái mà Justin không biết được đó là mỗi bữa ăn bà nấu cho Justin là cả một cố gắng không ngừng, mỗi tṛ chơi bà bày ra với Justin là cả một nỗ lực to lớn. Bà ngoại của Justin bị bịnh viêm gan C và Parkinson disease. Mỗi ngày trong cuộc sống là một phấn đấu của bà. Sự đau đớn bà trải qua hàng ngày lớn hơn là trí tưởng tượng của Justin có thể h́nh thành. Nhưng đó không phải là lư do tại sao bà là thần tượng của Justin. Phải mang ḷng dũng cảm của một chiến sĩ mới có thể chịu được những đớn đau bà đă phải trải qua. Nhưng phải là một anh hùng mới có thể làm được việc đó với nụ cười luôn nở trên môi và không có ǵ ngoài hạnh phúc của người khác trong tâm trí...

Thằng bé quay qua con bé cười mà hai mắt loang loáng nước... Con bé nắm chặt tay bạn như lời chia sẻ. Thằng bé trầm giọng:

- Hôm nọ Ellie hỏi Justin là Justin có bao giờ nghi ngờ sự có mặt của Thượng Đế hay không? Có hay chăng một đấng tối cao ở trên kia nghe những lời cầu xin của ḿnh. Nếu có th́ tại sao Ngài để cho bao tai ương đến với những người tốt? Nếu có th́ tại sao Ngài để anh Jack của Ellie b́nh an vô sự trở về từ chiến trường Iraq để rồi chết một cách oan uổng v́ một tên say rượu lái xe ẩu trên xa lộ ngay tại Iowa? Justin cũng đă từng có những tức bực hoài nghi như thế mỗi lần Justin nghĩ đến bà Ngoại. Năm ngoái tay bà run quá không c̣n tự ḿnh xúc cơm ăn được nữa bác sĩ đă đề nghị bà mổ đầu cho vào một cái máy gọi là deep brain stimulation. Cái máy này sẽ giúp điều khiển những sợi thần kinh để bà bớt run. Justin biết bà sợ lắm, nhưng rồi bà cũng bằng ḷng mổ v́ bà không muốn lệ thuộc vào người khác, và nhất là bà muốn sống để nh́n ngày Justin ra trường. Ellie có biết họ phải đục đầu bà để bỏ máy vào, luồn một sợi giây qua cổ của bà xuống đến cục battery trên ngực, cắt da ngực ra để bỏ battery vào. Nhưng rồi cái máy chỉ làm việc có 6 tháng rồi người bà không chịu được nó tự đùn cái máy ra khỏi đầu bà, bác sĩ lại phải mổ lấy ra. Bà của Justin đă phải trải qua 6 cuộc giải phẫu trong ṿng 8 tháng... Justin bực tức lắm, cứ tự hỏi tại sao Chúa lại trao cho bà nhiều thử thách như thế. Tại sao Chúa không để cho cái máy đó làm việc hay Chúa đă biết người bà không chịu nổi cái máy đó th́ tại sao c̣n để cho bác sĩ đề nghị? Nhưng rồi bà vẫn can đảm vượt qua những thử thách đó với nụ cười trên môi, Justin xuống thăm bà khi cả cái đầu bà c̣n băng kín mà bà vẫn hỏi Justin "con ăn cái ǵ chưa?", ḷng can đảm của bà đă dạy cho Justin biết cho dù cuộc sống có khó khăn thế nào ḿnh cũng không được quyền bỏ cuộc. Vẫn phải theo cho đến cùng những ǵ đă được giao phó v́ đời sống của ḿnh không phải của riêng ḿnh. Khi ḿnh sinh ra ḿnh là một miếng vải nhỏ trong một tấm mềm quilt lớn, không có mảnh vải nhỏ đó tấm mềm cũng vẫn đắp được nhưng nó sẽ không c̣n đẹp nữa, và có thể cũng v́ đường chỉ bị đứt đoạn ở chỗ rách đấy mà cả tấm quilt đẹp sẽ từ từ bị rơi ra từng mảnh vá vô nghĩa. Ellie à, Justin không có câu trả lời chắc chắn cho Ellie là có một Thượng Đế ở trên cao hay không và sau khi chết ḿnh sẽ đi về đâu v́ Justin cũng đang c̣n sống nhăn răng như Ellie và v́ Justin cũng chưa gặp Thượng Đế. Nhưng Justin tin ở trên đời này tất cả mọi việc đều có một sự sắp đặt vô h́nh nào đó, và không có một biến cố nào xảy ra trong đời sống của ḿnh là vô nghĩa nếu ḿnh không cho phép nó trở thành vô nghĩa. Rất có thể những ǵ xảy ra cho bà Ngoại Justin là để dạy cho Justin ḷng can đảm và sự kiên tŕ. Rất có thể cái chết của anh Jack để bảo cho Ellie biết trên đời tất cả đều là vô thường và ḿnh phải thương yêu trân quư sự có mặt của những người thân bên cạnh ḿnh từng giây, từng phút v́ bất cứ lúc nào ḿnh cũng có thể mất họ vĩnh viễn...

Buổi tối hôm đó con bé đă trở về kư túc xá với đôi mắt đỏ hoe c̣n mọng nước. Trish, cô bạn cùng pḥng đă kêu lên:

- A, cái thằng con trai đại hàn đó làm ǵ mà Ellie khóc vậy?

Ellie đă phải giải thích cho Trish nghe là Justin không phải là đại hàn, không phải là trung hoa, không phải là nhật bản... Justin ghét vô cùng mỗi khi có người nào lẫn lộn như thế. Justin là người Việt Nam, một thằng bé Việt Nam không sinh ra ở cái đất nước ngàn năm văn hiến kia, "nói tiếng mẹ đẻ c̣n bập bẹ" như một lần Justin đă thú nhận, cơ mà từ lối suy nghĩ cho đến cách xử sự đều khác xa những người con trai đồng trang lứa mà con bé biết...

Ừ, chúng nó đă nói với nhau đủ chuyện như thế, duy chỉ có một điều, một điều mà đă bao lần con bé định đem ra hỏi nhưng rồi lại thôi, nhưng hôm nay th́ con bé sẽ phải hỏi v́ chẳng biết được rằng sau ngày hôm nay chúng có c̣n cơ hội để nằm bên nhau an b́nh như thế này nữa không ? Sau ngày hôm nay mỗi đứa sẽ trở về với thành phố của ḿnh, với ngôi trường của ḿnh, với bận rộn của ḿnh... Vô năm học mới rồi hai đứa sẽ ở hai đội khác nhau, sẽ có những cuộc đụng độ thắng thua vô cùng quyết liệt trong cái môi trường cạnh tranh dữ dội của cái gọi là "national debate circuit"...

- Ellie, Ellie hôm nay bị bịnh hở?

Tiếng thằng bé vang lên phá tan ḍng suy nghĩ cùng những do dự của con bé:

- Không, Ellie có sao đâu. Tại sao Justin hỏi vậy?
- V́ hôm nay Ellie im lặng khác thường. Justin để ư con gái chỉ ít nói khi... đau cổ không nói được thôi...

Con bé ph́ cười đập mạnh vào cánh tay thằng bé:

- Justin khỉ quá à - rồi ngập ngừng - Justin, định nghĩa t́nh yêu của Justin là ǵ?
- Con trai không có những định nghĩa lẩm cẩm nhu thế.
- Bởi vậy con trai không có chiều sâu như con gái.
- Vậy định nghĩa t́nh yêu của Ellie là ǵ?
- Justin có coi phim Titanic chưa?
- Rồi, coi 3D đàng hoàng.
- Justin có nhớ cảnh truớc khi tàu ch́m, nguời ta tranh nhau xuống thuyền nhỏ hay không? Nguời con gái trong phim đă xuống thuyền rồi mà khi thấy nguời yêu c̣n ở trên tàu cô ta quay trở lên. Quay trở lại mặc dầu biết rằng tàu sẽ ch́m và ḿnh có thể sẽ chết nhưng thà chết với nguời yêu c̣n hon sống một ḿnh. Với Ellie đó là định nghĩa của t́nh yêu. Yêu là có thể chết cho t́nh yêu, với nguời yêu. Lúc Ellie coi đến cảnh đó Ellie đă khóc...

Thằng bé bật cười thành tiếng:

- haha... Ellie là con gái mà cái ǵ Ellie chẳng khóc đuợc. Hôm nọ găy cái móng tay thôi cũng khóc mà.
- Găy cái móng tay khóc là phải rồi. Justin nghĩ coi, tự nhiên c̣n có 9 cái móng tay dài kỳ cục bắt chết... Justin nói đi đừng đánh trống lảng, định nghia về t́nh yêu của Justin là ǵ?
- humm...
- Nói đi, năn nỉ mà.
- Hồi Justin c̣n nhỏ đi học bơi, mỗi cuối giờ học bà cô hay thẩy vô số cái ṿng nhỏ đủ màu sắc xuống duới đáy hồ rồi kêu cả lớp lặn xuống lấy. Justin luôn cố gắng dể lấy đuợc nhiều ṿng nhất. Phần thuởng cho đứa hạng nhất là đuợc chọn một cái ṿng đem về nhưng Justin không bao giờ lấy cái nào đem về. Justin chỉ muốn chứng minh rằng ḿnh vuợt đuợc cái khó khăn khi lặn xuống thật sâu, và ở ĺ duới dó tự thi gan xem đến khi nào hết hơi phải trồi lên để thở... Cái tính háo thắng trong Justin bắt Justin phải là nguời đứng đầu vậy thôi chứ Justin không biết quư những chiếc ṿng đó... Cho đến bây giờ Justin vẫn vậy . Trận debate nào Justin cũng tận sức để thắng nhung thuờng th́ Justin hay để quên những cái trophy ở tournament. Toàn là Mr. Christ và bạn Justin phải đem về cho Justin không à. Ellie, Ellie hiểu Justin muốn nói ǵ không?
- ...
- ...
- ...
- Ellie, Ellie c̣n thức không đó?
- C̣n...
- Sao không nói ǵ hết vậy?
- Nói ǵ khi ḿnh là chiếc ṿng và cái trophy bị bỏ quên?
- Ellie, Justin không bao giờ muốn Ellie là chiếc ṿng đó, thế nên hôm qua Justin nói Ellie đừng nói chữ "L" với Justin.
- Ellie biết mà, nên Ellie chỉ nói "I ruv you" thôi, đâu có chữ "L".

Thằng bé đưa bàn tay qua t́m tay con bé, lồng những ngón tay vào với nhau, tha thiết:

- Justin thích Ellie lắm, trong số những nguời con gái Justin quen Ellie thông minh và dí dỏm nhất. Ellie chịu đuợc những câu dùa giỡn ba đá của Justin. Ellie có thể đấu khẩu với Justin đến bến chứ không ra vẻ yểu điệu thục nữ bắt Justin phải chọn lời ăn tiếng nói như những cô gái khác. Ở bên cạnh Ellie, Justin thoải mái tự do như bên cạnh lũ bạn trai quái quỷ của ḿnh với một cái bonus là Ellie là con gái. Nhưng Justin và Ellie ở cách nhau cả mấy trăm dặm. Justin c̣n chưa biết chính xác Iowa nó nằm ở đâu nữa...Chỉ biết nó toàn là... bắp.

Con bé bĩu môi:

- Không dám dâu, tiểu bang của nguời ta là cái nôi vận động tranh cử tổng thống đó... Justin nói tiếp đi, sao Ellie thấy những lời này giống như là những lời chia tay "Dear John" quá Justin à...
- Justin muốn nói với Ellie là Justin không muốn ḿnh vội vă. Justin biết tụi thằng Danny nó hứa hẹn đủ điều với bạn của Ellie nhưng đó không phải là Justin. Hai tuần bên nhau cho dù 24/24 vẫn không đủ để ḿnh nói tiếng yêu, lời hứa hay lên facebook đổi status là đang "in a relationship" với nhau.
- Justin ơi, sao Justin ông cụ non quá vậy? Tụi ḿnh chỉ là những đứa con nít có ai bắt Justin phải thề non hẹn biển đâu.
- Justin không muốn hai dứa ḿnh trở thành đề tài ngồi lê đôi mách cho cộng đồng debate Ellie biết không? Justin không thể nói lời thương yêu với bất cứ ai trong lúc này. Justin vẫn chỉ là một đứa con nít ăn chưa no lo chưa tới. Tương lai vẫn c̣n mông lung lắm, chưa biết Justin sẽ học ở đâu, làm ǵ. Thế giới bên ngoài bao la đang chờ Justin thám hiểm. Justin c̣n nhiều nơi phải đi, phải đến. Justin vẫn c̣n nhiều cuộc chơi phải tham dự, phải cố thắng. Đừng trở thành cái trophy bị bỏ quên của Justin nha Ellie. Hăy là chiếc ṿng mà Justin lặn măi vẫn không thể vớt lên đuợc... Như thế khi Justin có thể với tới Justin sẽ biết trân quư...

Like Like x 1 Love Love x 3 View List

Offline Hoài Yên

  • Newbie
  • *
  • Posts: 19
Re: Truyện Ngắn - Hoài Yên
« Reply #6 on: April 10, 2019, 07:09:49 am »
Summer Fling (tt)

Buổi sáng con bé định bụng sẽ thức giấc thật sớm để tiễn thằng bé v́ thằng bé ở trong nhóm đầu tiên rời trường cho chuyến bay sớm. Nhưng rồi cái đồng hồ báo thức trong điện thoại nổi chứng không reo. Khi con bé mở choàng mắt th́ đồng hồ đă chỉ tám giờ. Con bé hoảng hồn chỉ kịp lau vội mặt rồi chạy một mạch ra sân trường để vừa kịp nh́n thấy cái đầu đen lẫn lộn trong những mái tóc nâu, vàng đang xếp hàng nối đuôi lên cái xe bus đang chuẩn bị chuyển bánh. Con bé định gọi lớn nhưng không hiểu tại sao tiếng kêu mắc nghẹn đâu đó trong cổ, con bé chỉ đứng sững người nh́n theo... bất chợt thằng bé quay lại, đôi mắt đen lém lỉnh như cười, đôi môi chu nhẹ thổi bay bay những sợi tóc rối loà xoà thay cho câu giă từ câm... con bé mấp máy:

- good bye, Justin. I... I... ruv you!

Chiếc xe bus rời sân trường để lại đàng sau một đám khói, những sợi khói làm cay cay đôi mắt... Ừ, nhất định chỉ tại đám khói vô t́nh...

Con bé nh́n lại quanh căn pḥng lần cuối, căn pḥng chỉ ở có vỏn vẹn hai tuần cơ sao nghèn nghẹn khi chia xa... Nghĩ ngợi một chút, con bé kéo tay Trish:

- Trish, cho Ellie mượn cái kéo tỉa lông mày của Trish tí đi.

Trish ngơ ngác:

- Làm ǵ? Bộ Ellie c̣n làm đẹp bây giờ sao? Mau ra xe đi, trễ rồi...

- Đưa Ellie mượn tí đi, nhanh lắm...

Trish lục lọi trong túi xách măi mới lôi ra cái kéo nhỏ xíu, con bé chụp vội trên tay bạn rồi quay nhanh người ra khỏi pḥng:

- Giữ đồ cho Ellie tí, Ellie trở lại liền.

Con bé chạy một mạch lên ngọn đồi sau trường, đến gốc cây quen thuộc, cúi xuống cắt lấy ba cọng cỏ, cẩn thận phủi cho sạch đất rồi bỏ vào túi áo nâng niu... những cọng cỏ, ờ, những cọng cỏ vô tri từ nay sẽ theo vào đời như một chứng tích... b́nh an.

***

Đâu đó trên bầu trời trong veo có một thằng bé đang nh́n xuống thảo nguyên xanh dưới đất lần cuối trước khi phi cơ vụt lên cao... thằng bé cúi xuống đọc trên cái iphone lời nhắn cuối cùng lọt vô trước khi cô chiêu đăi viên hàng không bắt chuyển phone qua airplane mode.

...Justin có biết lúc năy Ellie đă muốn chạy ào đến để ôm chặt Justin đến như thế nào không? Nhưng không hiểu điều ǵ đó đă giữ Ellie lại... có lẽ v́ những ǵ ḿnh đă có với nhau tuyệt vời như những câu chuyện thần tiên Justin gieo vào đầu Ellie nên Ellie muốn giữ chặt cho riêng ḿnh... phô trương ra mọi người sẽ biết, sẽ làm hư hao những diệu kỳ riêng mang... Ellie đọc được ở đâu đó người ta nói "cuộc đời vốn tràn đầy những hạnh ngộ bất ngờ, có người đến với ḿnh rồi đi qua mau, có người dừng lại lâu đủ để đong đầy một niềm vui, có những người đến rồi để lại dấu ấn trong tim và rồi ḿnh sẽ không bao giờ giống như trước nữa". Justin ạ, bây giờ th́ Ellie đă tin chắc rằng có Thượng Đế trên cao v́ Ngài đă cho Ellie gặp được người con trai ấy, cho dù chỉ hai tuần ngắn ngủi. Justin nói đúng, tương lai c̣n xa quá, hai đứa ḿnh c̣n nhỏ quá... nhưng cho dù tương lai có ra sao, cho dù Ellie có đi đàng đông, Justin đi hướng tây thế nào th́ hai đứa ḿnh vẫn có một... Colorado Springs trong nhau phải không?

Thằng bé mỉm cười với chú gummy bear màu vàng con bé gửi theo lời nhắn, thầm th́:

...Ừ, cho dù tương lai có đi về đâu th́ ḿnh vẫn có một Colorado Springs trong nhau... và... và một nụ hôn đầu ngọt hơn giọt sương phố núi...



(cho J. rất thương yêu... một ngày nào đó nếu con đọc được truyện này chắc chắn con sẽ cười "a, mẹ lấy những lời của con ráp lại làm truyện của mẹ là sao?"... ừ, những thương yêu của con đó, ngày hôm nay mẹ ghi lại như một chứng tích của sợi giây thương yêu cảm thông diệu kỳ giữa người đă sinh ra mẹ và người mẹ đă sinh ra... để mẹ biết cho dù cuộc sống trước mặt có cam go, thử thách thế nào mẹ vẫn là người đàn bà may mắn nhất trần gian...)


Hoài Yên
11.12.12


Like Like x 1 Love Love x 3 View List

Offline Phương Vy

  • Hero Member
  • *****
  • Posts: 2009
Re: Truyện Ngắn - Hoài Yên
« Reply #7 on: April 10, 2019, 08:51:08 am »
Cám ơn PV nha ... đây là "hiệp hai" của một chuyện t́nh .. HY sẽ kiếm "hiệp một" đem vô để có đầu có đuôi nha   :333:

Thanks sis Hoài Yên nhiều ạ!  :om:

Những mẩu truyện ngắn t́nh cảm của sis Hoài Yên kể thật dễ thương, đầy tính nhân văn và súc tích. PVy đọc mà cứ như đang xem một cuốn film vậy.  :vui4: :vui4:

Sis Hoài Yên có một ngày mới vui tươi, yêu đời, yêu người, xinh đẹp măi nhé!  :yeu1:

"Hăy trao cho nhau muôn ngàn yêu dấu." TCS
Like Like x 2 Agree Agree x 1 View List

Offline hoa_mac_co

  • Newbie
  • *
  • Posts: 27
Re: Truyện Ngắn - Hoài Yên
« Reply #8 on: April 10, 2019, 06:40:04 pm »
đọc truyện của tỉ tỉ muội nhớ một người....... :heart: , cho muội hỏi có tỉ tỉ là T.U ko ?  :bm:
Xin cho một chút nắng vàng
T́nh hoa dịu ngọt gửi chàng t́nh thơ
Like Like x 1 Love Love x 2 View List

Offline Hoài Yên

  • Newbie
  • *
  • Posts: 19
Re: Truyện Ngắn - Hoài Yên
« Reply #9 on: April 11, 2019, 06:28:22 am »
PV ơi,

Cái này có phải là "khi thương th́ củ ấu cũng tṛn" hông hở ?   :mc2:

HMC à,

Cám ơn HMC đă ghé đọc truyện của HY nha ... HY không có quen vớI T.U. và cũng không có tỉ tỉ trên NET HMC à ...  :Hello:
Like Like x 1 Love Love x 2 View List

Offline Phương Vy

  • Hero Member
  • *****
  • Posts: 2009
Re: Truyện Ngắn - Hoài Yên
« Reply #10 on: April 11, 2019, 08:53:39 am »
PV ơi,

Cái này có phải là "khi thương th́ củ ấu cũng tṛn" hông hở ?   :mc2:


 :vui4: :vui4:

Sis Hoài Yên!  :angel_168:

Thật ra mà nói, PVy không những là fan của sis về tài văn thơ của sis không thôi đâu sis Hoài Yên ạ, mà PVy là fan của sis về cách chit chat của sis trên diễn đàn đấy sis Hoài Yên.  :yeu1:

Phải nói chính xác là mê luôn í. Người ở đâu, con gái nhà ai mà nói chuyện nhẹ nhàng, vui tươi, nói ngắn gọn vài câu thôi mà làm người ta lâng lâng lơ lửng thế này nhỉ?  :happy2:

PVy rất mong sis Hoài Yên có nhiều thời gian hơn để ghé về LSV, sis Hoài Yên đi ṿng ṿng, ghé thread này, thread kia thả vài câu cho mọi người bay bay, lâng lâng, lơ lửng, quên hết mệt nhọc của một ngày làm việc nhé sis!  :om:

Thế giới này really needs someone like you!  :yeu1:  :jp:

PVy mến chúc sis Hoài Yên luôn vui khoẻ, xinh tươi hoài luôn, hạnh phúc và thành đạt trong công việc sis nhé!  :yeu1:
"Hăy trao cho nhau muôn ngàn yêu dấu." TCS
Like Like x 1 Agree Agree x 1 View List

Offline Hoài Yên

  • Newbie
  • *
  • Posts: 19
Re: Truyện Ngắn - Hoài Yên
« Reply #11 on: April 15, 2019, 12:52:50 pm »
PV mới là khéo nói đó ... ngườI ta vẫn bảo mật ngọt chết con nít, HY th́ tuy đă không c̣n là con nít nhưng cũng vẫn chết như thường ... có điều dạo này bị boss đ́ quá nên nếu c̣n dạo NET như ngày xưa chắc là bị ở nhà sớm quá PV ơi ... đợi HY trúng vé số nha

Một tuần lễ mo*'i vui vẻ nha ...    :1au:  (à, mà PY o*i, sao HY không bỏ dấu "o*" đu*o*.c trong này ...  :sad:)
Like Like x 2 Love Love x 1 View List

Offline Phương Vy

  • Hero Member
  • *****
  • Posts: 2009
Re: Truyện Ngắn - Hoài Yên
« Reply #12 on: April 15, 2019, 04:53:33 pm »
PV mới là khéo nói đó ... ngườI ta vẫn bảo mật ngọt chết con nít, HY th́ tuy đă không c̣n là con nít nhưng cũng vẫn chết như thường ... có điều dạo này bị boss đ́ quá nên nếu c̣n dạo NET như ngày xưa chắc là bị ở nhà sớm quá PV ơi ... đợi HY trúng vé số nha

Một tuần lễ mo*'i vui vẻ nha ...    :1au:  (à, mà PY o*i, sao HY không bỏ dấu "o*" đu*o*.c trong này ...  :sad:)

Hi sis Hoài Yên!  :yeu1:

Cảm ơn sis Hoài Yên đă ghé vô LSV trả lời cho PVy nhé sis!  :om:

PVy thấy sis Hoài Yên ngọt ngào dễ thương đáng yêu lắm ạ.  :yeu1:

PVy th́ cũng có ngọt mà sao có người bảo PVy làm người ta nổi da gà ha ha ha.  :laugh: :laugh:

Vụ dạo NET thường xuyên khi nào có thời gian rănh, sis Hoài Yên ghé về thăm cả nhà LSV và PVy nhé sis. Thấy bóng dáng của sis trong LSV tự nhiên PVy trở nên dịu dàng hơn b́nh thường 1 tẹo hihihihi.  :ly1:

Sis Hoài Yên nh́n dưới footer có hàng chữ "Mudim v0.8...." để ḿnh control bộ gơ tiếng Việt trong forum LSV đó sis Hoài Yên. Sis thử check các box trong đó xem có gơ được tiếng Việt không nhé sis.

Mến chúc sis Hoài Yên luôn vui khoẻ, trẻ trung, yêu đời yêu người as always. :om:
"Hăy trao cho nhau muôn ngàn yêu dấu." TCS
Like Like x 1 View List

Offline Hoài Yên

  • Newbie
  • *
  • Posts: 19
Re: Truyện Ngắn - Hoài Yên
« Reply #13 on: October 05, 2020, 12:23:12 pm »
HY mến chào cả nhà, đă lâu lắm rồi HY không về đây … hôm cuối tuần t́nh cờ nói chuyện với cô bạn nhỏ mới nhớ ra là ḿnh có một ngôi nhà nhỏ xíu ở đây …

Rất mừng v́ nhà chưa sập, cám ơn PV và mọi người vẫn giữ ngôi nhà lá cho HY nha .  Chúc cho cả nhà một tuần lễ mới thật b́nh an …

Offline Hoài Yên

  • Newbie
  • *
  • Posts: 19
Re: Truyện Ngắn - Hoài Yên
« Reply #14 on: October 05, 2020, 12:28:58 pm »
Người đàn bà đi trước ...

Tin bà chết đến với tôi hôm thứ sáu qua mẩu nhắn tin từ thằng bé:

- Mẹ, justice Ginsburg chết rồi.

Mới hôm nào hai mẹ con nói chuyện với nhau về những người thẩm phán trong toà tối cao pháp viện thằng bé đă tỏ vẻ lo ngại về sức khoẻ của bà. Nó chỉ cầu mong bà đừng chết khi Trump c̣n là tổng thống. Điều lo ngại đó bây giờ đă thành sự thật. Từ ngày thằng bé vào trường luật tên của bà hay được nhắc đến trong câu chuyện của chúng tôi. Thằng bé hay tiếc rẻ v́ ngày xưa trường của nó đă không chấp nhận lời đề nghị của bà cho bà được lấy lớp ở Columbia Law và ra trường ở Harvard Law để bây giờ số thẩm phán trong toà tối cao pháp viện học từ trường nó được nhiều hơn từ Yale Law School. Tôi th́ hay đem câu nói của bà đă từng tuyên bố ra trêu nó. Khi được hỏi toà tối cao pháp viện hoa kỳ nên có bao nhiêu người đàn bà th́ mới đủ để coi là b́nh đẳng giới tính bà đă trả lời “khi nào có 9 người đàn bà th́ là đủ" (*)

Nói rằng bà là thần tượng của tôi th́ không đúng lắm bởi có rất nhiều điều bà và tôi không cùng chung quan điểm, điển h́nh là luật phá thai. Tôi không nghĩ rằng việc phá thai là một trong những "quyền" mà người phụ nữ phải được. Nhưng phải nói rằng bà là người tôi rất nể phục. Bà là người luôn tranh đấu cho cái quyền b́nh đẳng cho phụ nữ trong suốt cuộc đời của bà, đặc biệt là vấn đề bất công trong lương bổng và quyền lợi. Một sự b́nh đẳng mà nếu bạn nghĩ đang hiện hữu trong cái đất nước văn minh tân tiến này th́ bạn đă lầm. Hơn ai hết tôi là người hiểu rơ bởi lẽ đơn giản rằng tôi là một người đàn bà da màu làm việc trong thế giới đàn ông, đa số là da trắng. Năm đầu tiên tôi đi làm, hăng nhận hai đứa mới ra trường cùng một lúc, một chàng sinh viên mỹ trắng và tôi. Trong lúc điền đơn tôi t́nh cờ nh́n vào đơn người đó và biết được rằng điểm trung b́nh của người đó thua ḿnh, vậy mà sau này anh chàng khoe lương tôi mới khám phá ra lương anh chàng hơn lương ḿnh đến 10% . Bạn giải thích ra sao về sự chênh lệch ấy khi hai đứa học sinh mới ra trường, kinh nghiệm đều là một con số không ngoài việc một người đàn ông da trắng được trọng vọng hơn là một đứa con gái da vàng, mũi tẹt.

Một trong những câu nói làm cho tôi thấy ḿnh gần gũi với bà là khi bà chia sẻ "Mẹ tôi vẫn nhắc đi nhắc lại với tôi hai điều. Thứ nhất là phải có cung cách của một người phụ nữ quư phái. Thứ hai là phải sống một đời sống hoàn toàn độc lập"(**). Mẹ tôi cũng đă từng dạy tôi như thế. Mẹ hay nói với tôi ngày xưa mẹ vẫn tâm niệm rằng mẹ sẽ chỉ lấy chồng khi mẹ biết nếu chồng chết mẹ có thể tự nuôi con. Cũng như mẹ bà, mẹ tôi cũng đă hun đúc vào đứa con gái duy nhất của bà tính độc lập vững chăi. Ngay từ ngày c̣n rất nhỏ ở Việt Nam tôi đă thấy có một cái ǵ kỳ kỳ khi nghe người ta gọi một người phụ nữ là "bà bác sĩ, bà luật sư" ... chỉ v́ người đó lập gia đ́nh với những người mang bằng cấp như thế. Những ngày tôi lớn tôi hay đùa với mọi người là nếu tôi muốn được gọi là "bà bác sĩ" th́ tôi sẽ đi học làm bác sĩ ...

Những ngày này khi đất nước tôi sống đang có trăm ngàn điều rối ren, đang trải qua cơn đại dịch của thế kỷ th́ cái chết của bà một lần nữa lại đem lại bao nhiêu là cuộc tranh căi, lại cộng thêm vào bao nhiêu thứ nhiễu nhương. Tôi tự hỏi tại sao người ta không dừng lại một giây để nhớ đến những ǵ mà cả đời bà đă tranh đấu để mà cố gắng hơn? Đó là một sự b́nh đẳng, b́nh đẳng trong giới tính ... và xa hơn nữa là b́nh đẳng ở màu da.

Hôm nọ lướt FB tôi t́nh cờ đọc được lời chia sẻ của một người, cô viết:

- Những người da đen tối ngày cứ than van là bị kỳ thị. Em sống ở Mỹ mấy chục năm rồi có thấy ai kỳ thị ḿnh đâu. Ḿnh cứ sống tốt, làm ăn đàng hoàng th́ chẳng có ai kỳ thị ḿnh cả. Chỉ có những thứ đầu trộm đuôi cướp không chịu làm lụng đàng hoàng th́ mới bị người ta kỳ thị ghét bỏ mà thôi.

Tôi đọc xong chợt thấy buồn cười ... cô dạy đời mỹ đen mà cô viết bằng tiếng Việt Nam th́ làm sao họ đọc được để mà làm theo ... Tôi mừng cho cô v́ cô chưa bao giờ cảm thấy ḿnh bị kỳ thị. Nhưng tôi không đồng ư với câu nói của cô rằng chỉ có bọn "đầu trộm đuôi cướp" mới bị người ta kỳ thị bởi tôi đây chưa một ngày không "làm lụng đàng hoàng" mà vẫn đối diện với sự kỳ thị đó hàng ngày. Cô không biết được rằng sự kỳ thị khi ḿnh ... hơn người ta c̣n bẩn thỉu và bất công hơn khi ḿnh thua người ta rất nhiều. Bà Ginsburg đă có lần kể vào thập niên 50 khi bà được nhận vào trường Harvard Law bà là một trong 9 người phụ nữ trong số 500 học sinh. Một người thày của bà đă hỏi tại sao bà lại ghi danh vô trường Harvard Law làm ǵ để lấy mất một chỗ của một người đàn ông. Tôi cũng đă từng bị một người boss lớn nói với tôi “cô đang ở trong một thế giới đàn ông, cô phải làm việc với thành quả gấp đôi một người đàn ông để đựơc nh́n nhận bằng một ngừơi đàn ông".

Tôi không có may mắn có một đứa con gái, nhưng nếu tôi có tôi sẽ dạy cho con biết rằng một người đàn bà cho dù ở đông hay tây, ở Việt Nam hay Hoa Kỳ th́ sẽ vẫn phải bơi ḍng nước ngược trong sự nghiệp. Nhất là khi cái sự nghiệp đó nằm trong thế giới của đàn ông. Bao giờ cũng thế khi một người đàn ông biết vạch ra những cái mốc cho ḿnh đi tới trong tương lai th́ người đàn ông đó đựơc khen là một ngừơi có nhiều hoài băo, có óc cầu tiến nhưng khi một ngừơi đàn bà làm cùng một việc như thế th́ người đàn bà đó lại bị chê trách là bon chen, là có nhiều tham vọng. Tôi sẽ kể cho con gái tôi nghe kỷ niệm về công tŕnh đầu tiên tôi làm, khi tôi ra ngoài công trường t́nh cờ đă nghe được ông construction manager gọi phone về cho boss của tôi phàn nàn:

- Hăng hết kỹ sư rồi hay sao mà gửi ra cho tôi một người đàn bà đứng chưa tới ... lưng quần những người thợ th́ làm sao nói cho họ nghe lời.

Từ hôm đó tôi đă thề với chính ḿnh rằng tôi sẽ chỉ cho phép những người đàn ông làm chung với ḿnh có quyền to lớn hơn, nói năng lưu loát hơn, hiểu biết về cách sống ở đất nứơc này hơn và ... da trắng hơn nhưng tôi sẽ không cho phép họ có một kiến thức chuyên môn hơn tôi.

Tính cho tới cuối năm nay th́ tôi đă ở trong nghề được 30 năm, ba mươi năm với bao nhiêu là công tŕnh hoàn thành từ trong nước cho đến ngoài nước. Đă bao nhiêu công trường tôi đă đi qua nhưng ở mỗi công trường, tôi vẫn gặp phải những ánh mắt nghi ngờ khả năng. Vẫn phải đương đầu với những định kiến mà phải tôi là một người đàn ông da trắng tướng vóc to lớn tôi sẽ không bao giờ gặp phải. Đó là một sự thật, một sự thật khó nghe nhưng một sự thật không thể chối căi. Người superintendent ngay trong project tôi đang làm bây giờ cách đây mấy tuần khi có một cuộc họp với những người ở một công ty khác cũng đă thú nhận:

- Cô đó nh́n người nhỏ thó như vậy nhưng đừng có mà đụng vào. Ngày tôi mới vào làm tôi tưởng tôi biết nhiều hơn cô ta tôi nói có mấy câu thôi mà cô ta thiếu điều muốn thảy cả một cuốn sách vào mặt tôi. Giảng giải dằng dai cho đến bây giờ c̣n giảng ...

Câu pha tṛ có tí vuốt ve nhưng không phải là điều không chua chát. Tôi c̣n nhớ những ngày đầu khi công tŕnh mới vào giai đoạn xây cất không một câu nói nào tôi nói ra mà không bị ông ta bẻ lại. Ông cố t́nh hỏi những câu thật hóc búa để thử xem tôi có phải chỉ biết trên lư thuyết mà không rành trong thực hành hay không mặc dầu tôi là cấp trên của ông chỉ v́ giới tính và màu da của tôi. Ông không phải là người đầu tiên và sẽ chẳng phải là người cuối cùng nếu như tôi tiếp tục công việc ḿnh đang làm.

Tôi không có con gái, tôi chỉ có một thằng con trai. Suốt những ngày con lớn tôi luôn cố gắng để dạy cho con biết những điều... đừng nên làm, những câu đừng nên nói trước mặt một người con gái. Tôi đă kể cho con nghe những "bồ ḥn" tôi đă phải ngậm. Có những điều thật đơn giản như khi một người đàn ông đồng nghiệp bực tức họ có thể đá cái bàn, đẩy cái ghế, đóng cửa văn pḥng rầm rầm hay thậm chí ... to tiếng chửi thề một câu. Tất cả những điều đó khi đến từ một người đàn ông sẽ không gây ra một mảy may chớp mắt ngạc nhiên nào từ những ngừơi chung quanh. Nhưng khi một người đàn bà như mẹ nó hành động y như vậy th́ đă không tránh được những cặp mắt mở to kinh ngạc, những cái lắc đầu phản đối. Nhẹ th́ bị x́ xào "chắc sáng nay căi nhau với chồng", nặng th́ bị chỉ trích "không có tác phong đứng đắn", hay bị chế giễu "à, chắc đang ở cái thời điểm ... đó trong tháng ".

Tôi cũng chẳng nhớ rằng tôi đă từng nói với con “ngừơi ta vẫn nói "sau lưng một người đàn ông thành công là một ngừơi đàn bà tài giỏi", mẹ nghĩ câu nói đó cần thêm vào một vế sau cho hợp với thời điểm hôm nay, đó là "sau lưng một người đàn bà thành công là một ngừơi đàn ông độ lượng””. Cho đến hôm nọ thằng bé nói với tôi rằng bà Ginsburg cũng đă nói về chồng bà như thế, bà bảo bà thành công là nhờ bà có một người chồng luôn nghĩ rằng sự nghiệp của bà cũng quan trọng như những ǵ ông đang làm.

Những ngày này khi tôi phải đi công tác triền miên, ngủ ở khách sạn nhiều hơn ở nhà, ăn cơm hàng cháo chợ nhiều hơn cơm nấu trong bếp nhà ḿnh.... tôi tạ ơn Thiên Chúa rằng tôi cũng đă có một người đàn ông độ lượng như thế đàng sau lưng ḿnh.

Tôi không biết những điều ca cẩm của tôi về sự b́nh đẳng giới tính lọt vô tai con trai tôi được bao nhiêu phần nhưng tôi hằng cầu xin Thiên Chúa cho nó cũng sẽ là một ngừơi đàn ông độ lượng. Một người đàn ông đúng nghĩa để không bao giờ thấy sự thông minh và cứng rắn của một người đàn bà là một mối lo sợ, một điều bận tâm...

Câu nói “thông minh nhất nam tử” đă chết theo Khổng Tử từ lâu lắm rồi

Cám ơn bà, Ruth Bader Ginsburg, cho những ǵ bà đă làm ... Chúc cho bà có một chuyến đi b́nh an về nhà Cha trên trời.

RIP RBG!


Hoài Yên
09.20.2020

(*) toà tối cao pháp viện (Supreme Court) chỉ có 9 người.
(**) My mother told me two things constantly. One was to be a lady, and the other was to be independent.