+-Recent Topics

Thơ - Tàn Thu by Tàn Đông
Today at 10:37:50 am

Máy bay mất đèn khi hạ cánh xuống sân bay Tân Sơn Nhất by abc
Today at 10:35:50 am

Mượn nhạc gửi đến các bạn hiền.... by thích thật hà
Today at 09:59:27 am

Ḷng bao dung càng lớn th́ hạnh phúc càng nhiều by NinhVan
Today at 09:50:18 am

Lang thang một ḿnh... by NinhVan
Today at 09:37:17 am

Anh Quên Mùa Đông - Ninh Vân by NinhVan
Today at 09:35:49 am

Sớm mai thức giấc... by NinhVan
Today at 09:30:27 am

Chụp Ǵ Post Đó. by NinhVan
Today at 09:29:14 am

Cũng ham vui by NinhVan
Today at 09:15:24 am

T́nh Bạn - Nam & Nữ by abc
Today at 09:06:16 am

Những T́nh Khúc Mùa Thu ... : Nh́n Những Mùa Thu Đi by Khoa1221
Today at 05:23:08 am

Phong Vũ Hiên by NinhVan
Today at 01:45:19 am

Hân nghe nói... by Rùa
Today at 01:18:47 am

Những mẩu truyện vui by Rùa
Today at 01:11:06 am

Nghĩ ǵ viết đó by hiền
October 20, 2019, 09:23:43 pm

T́nh yêu thương là ǵ? Biểu hiện của nó như thế nào? by hiền
October 20, 2019, 07:39:52 pm

MÙA THU VÀ LỮ KHÁCH !!! by huudangdo
October 20, 2019, 01:28:17 pm

Nhạc thứ Bảy by anatta
October 20, 2019, 01:19:45 pm

Thu đi qua bốn mùa by Tàn Thu
October 20, 2019, 12:50:32 pm

Thơ Ninh Vân by NinhVan
October 20, 2019, 12:11:33 pm

" Cơm hàng, cháo chợ " by Khoa1221
October 20, 2019, 07:39:22 am

GIẤC MƠ ĐOÀN VIÊN !!! by huudangdo
October 19, 2019, 04:16:58 pm

Coi bói nét chữ ...xin mời vào ... by NinhVan
October 19, 2019, 09:35:28 am

Thơ - HuuDangDo by huudangdo
October 19, 2019, 12:34:16 am

Về VN sửa sắc đẹp coi chừng bị toi mạng by Hoang Sa
October 18, 2019, 09:40:53 pm

Đúng là cha mẹ sanh con , Trời sanh tánh mà by ngap_ruoi
October 18, 2019, 09:40:14 pm

Welcome mtg đến với LSV! by Khoa1221
October 18, 2019, 05:50:12 pm

Hoa nở bên lề ... by Khoa1221
October 18, 2019, 05:49:11 pm

Vẻ đẹp hoang sơ của đảo Socotra by Khoa1221
October 18, 2019, 05:45:50 pm

Góc tí tẹo của cả nhà by ngap_ruoi
October 18, 2019, 05:36:09 pm

Author Topic: Sự T́m Kiếm  (Read 478 times)

Offline hư vô

  • Newbie
  • *
  • Posts: 27
Re: Sự Sợ Hăi - Fear
« Reply #15 on: September 12, 2019, 08:33:13 pm »
chào Anh......

cho duc viết vài câu diễn luận.....

sợ hăi là do bởi cái Vô Minh......cái gọi là vô minh thực ra nó là cái chúng ta ko hiểu ko biết ......và v́ ko biết ra sao nên chúng ta lo lắng mà sanh ra sợ hăi .......bởi trong cái lo lắng nó chứa mầm mống của cái đau khổ và vô vàn sự suy tưởng cái thất baij cùng chua cay nên tất nhiên là sợ hăi.

giả như khi chúng ta suy tưởng hay nh́n về hướng tương lai mà chúng ta biết sự việc ra sao thế nào th́ cho dù là cái tới là thất bại tuyệt vọng th́ chúng ta cũng có nhiều an nhiên chấp nhận hơn là ko biết dc cái ǵ sảy ra......tại sao khi sợ lại sanh ra lo lắng và mệt mỏi.....???

bởi v́ khi chúng ta suy nghĩ mà bị bế tắc trong suy tư.......nó khiến cho máu trên năo ko thông......ngưng trệ và v́ ko thông cho nên sự luân lưu của khí huyết khó lưu hành khiến cho tim càng thêm khó bơm máu tuần hoàn.....càng nhiều bế tắc th́ tâm càng mệt thần trí càng lưu mờ..... và trái tim càng nặng trĩu.,......thế cho nên cho dù là tri kiến tương lai cảnh thất bại tuyệt khổ nhưng ko bế tắc trong lo âu v́ Vô Minh th́ dù hoàn cảnh xấu cg thanh thản nhẹ nhàng hơn là vô minh.

lại nói tới cái SỢ.......cho rơ hơn:

chúng ta biết người miền nam có cái tật là LIỆU......tức là khi bij giật ḿnh th́ hay LIỆU or lúc LIỆU th́ hay bị làm theo phản ứng của người khác chỉ thị......thí dụ ai đó hù người bị LIỆU rồi kêu nhẩy sông th́ người bị LIỆU giật ḿnh và nhẩy sông luôn dù ko biết bơi.......họ sẽ làm theo chỉ thị của âm thanh bên ngoài ttrong vô thức ko tính toán thiệt hơn

chính cái ko tính toán thiệt hơn này mà ta gọi là Vô Minh ko biết cái ǵ sảy ra.......ko đo lương dc hậu quả.....y như cái Vo Minh duc nói trên.......nhưng cái điểm chính duc nói là khi chúng ta giật minh sợ hăi th́ tâm thần trống rỗng vô chủ.......v́ vô chủ nên nó sẽ mở cửa cho bên ngoài ta ma nhập ......và tà ma chính là những kẻ xấu làm cho kẻ LIỆU bị giật ḿnh rồi kêu họ làm những thứ ngu si.

như vậy cái sợ hăi chính là cái Vô Minh/Thức phá hại Tâm Lành khiến cho ta thọ khổ và kiệt sức v́ Tâm/Tim bij mệt mỏi v́ khí huyết ko lưu thông.

cho nên chúng ta thấy vào nhà chùa/chúa th́ an lành thanh thản c̣n ra nghĩa địa th́ thấy lạnh gáy bất an.

Love Love x 1 View List

Offline hiền

  • Sr. Member
  • ****
  • Posts: 488
Re: Sự Sợ Hăi - Fear
« Reply #16 on: September 12, 2019, 11:08:26 pm »
Anh thiền sư anatta, anh hư vô, em chưa đọc hết bài viết của hai anh v́ sâu sắc và dài để thủng thẳng em đọc rồi vô bàn luận cho vui.  :001:

Giờ cho em xí xọn cái. Nói về Fear- sự sợ hăi. Em sợ nhất là bị hiểu lầm. Hiểu lầm mà không nói ra, rồi giận chắc em chớt  :cuoi4:
Funny Funny x 1 View List

Offline anatta

  • Hero Member
  • *****
  • Posts: 685
Re: Sự Sợ Hăi - Fear
« Reply #17 on: September 13, 2019, 04:34:19 pm »
@ anh Đức: Thank you for your thoughts.

@ Hiền khô: Các bài nói chuyện của J. Krishnamurti khá là khô khan, và không mấy ai thích đọc, tuy nhiên rất thực tế (và hữu ích)!

 :001:
Xin cứ để cho tôi đốt ngọn đèn của tôi đi… mà đừng bao giờ hỏi nó sẽ làm tan được bóng tối hay không. -- R. TAGORE
Like Like x 1 View List

Offline hư vô

  • Newbie
  • *
  • Posts: 27
Re: Sự Sợ Hăi - Fear
« Reply #18 on: September 14, 2019, 07:58:25 am »
Anh thiền sư anatta, anh hư vô, em chưa đọc hết bài viết của hai anh v́ sâu sắc và dài để thủng thẳng em đọc rồi vô bàn luận cho vui.  :001:

Giờ cho em xí xọn cái. Nói về Fear- sự sợ hăi. Em sợ nhất là bị hiểu lầm. Hiểu lầm mà không nói ra, rồi giận chắc em chớt  :cuoi4:

Hiền......

Nói chuyện chơi chia sẻ kinh nghiệm coi là giải khuây.........Hiền đọc cái ji hiểu th́ tốt ko th́ hăy bỏ sang một bên ......chớ bận tâm.........từ từ tâm ư sẽ tự giải bày khi cơ duyên hội đủ trong tâm......cơ duyên là kinh nghiệm cg như là kiến thức chưa hội đủ để thẩm thấu.

Khi tṛn đầy tự nhiên sẽ hiểu....... chúng sanh vốn b́nh đẳng........tùy duyên mà dị biệt thôi.

Xin dc hân hạnh biết và làm quen......

Offline anatta

  • Hero Member
  • *****
  • Posts: 685
Re: Sự Sợ Hăi - Fear
« Reply #19 on: September 17, 2019, 05:53:17 pm »
Sự Sợ Hăi - Fear
Vấn Đáp

Hỏi: Sự nhận thức ḿnh có ư chí cá thể, phải chăng là nguyên nhân của sợ hăi?

Jiddu Krishnamurti: Chắc vậy. Nhưng ngài hiểu thế nào là "cá thể"? Ngài có phải là một cá thể không? Ngài có một thể xác, một tên tuổi, một trương mục ở ngân hàng; nhưng nếu nội tâm ngài bị trói buộc, bị tàn phế, bị hạn cuộc, th́ ngài có là một cá thể được không? Cũng giống như thiên hạ, ngài bị qui định trước nhiễm đấy, có phải thế không? Và tất cả điều xuất sinh từ cái cùng hạn cuộc là sự qui định trước nhiễm của ngài mà ngài gọi là cá thể ấy, hết tất cả: nào những khổ phiền của ngài, nào những thất vọng của ngài, những ganh ghét của ngài, những sợ hăi của ngài. Sự thể hạn hẹp và manh mún ấy, với cái linh hồn cá thể, với cái ư chí của nó, và tất cả cơ lộn xộn đảo điên nhỏ nhen của nó, ngài lấy đấy làm hănh diện lắm. Chính với cái ấy ngài muốn khám phá Thượng đế, khám phá chân lư, khám phá t́nh thương, ngài không khám phá như thế được đâu. Tất cả những ǵ ngài làm được là nhận thức cái manh mún của chính ḿnh đấy, v́ bao đấu tranh của nó, và nhận thấy rằng cái manh mún ấy không bao giờ trở thành được cái toàn thể. Cây căm dù có làm ǵ đi chăng nữa, nó không thể thành được bánh xe. Vậy cần phải tự vấn tâm ḿnh để hiểu được cuộc sống phân biệt, hẹp ḥi, hạn cuộc, cái gọi là cá thể ấy.

Điểm quan trọng trong tất cả mọi điều này, không phải là ư kiến của ngài hay ư kiến của tôi, mà quan trọng là t́m thấy sự thực. Và để phát thấy sự thực, tâm thức phải không sợ hăi, tâm thức phải rỗng rang trút bỏ khỏi sự sợ hăi đến độ nó được hoàn toàn ngây thơ. Chỉ từ ḷng ngây thơ th́ sự sáng tạo mới phát hiện được.


***************************


Cảm tưởng: Đọc câu trả lời này của K, anatta nhận thấy cái ư không khác lắm lời dạy uyên nguyên của Đức Phật Thích Ca. Tu tập, sửa đổi tâm để trừ dần đi hay thay đổi những thói hư tật xấu, nề nếp suy nghĩ nào mà khiến ḿnh thường bị bất an, sầu khổ, lo âu... để đời sống an vui bớt đau khổ, chứ không phải là lo t́m cầu đến một cái ǵ (vọng tưởng) siêu việt, kỳ diệu nào đó. Người ta cứ tưởng rằng thay v́ lo trừ khử đi những thứ lỉnh kỉnh nhỏ nhặt đó -- lề thói, tập quán, suy tư, hành động bất thiện có nguồn gốc từ tham, sân, si -- th́ chỉ cứ việc t́m cách nhảy vào cái chỗ siêu nhiên huyền ảo thần diệu trong tâm (cũng là vọng tưởng) th́ tức khắc các ô nhiễm bất thiện trong tâm sẽ biến mất. Từ vọng tưởng đó nên có đủ loại pháp hoặc cách thức được sáng chế ra bởi những đầu óc c̣n phàm phu với những lời lẽ văn hoa, huyền hoặc, bí hiểm đến lạ đời. Và cũng cho thấy ẩn giấu một cái ngă vi tế sợ hăi ḿnh không là ai, không là ǵ, không c̣n ǵ nên tham ái t́m cầu một "nơi trú ẩn thần thánh" tưởng tượng trong tâm với đủ tên gọi. Thế nên, tham chấp, nhỏ nhen, sân hận... vẫn y nguyên.
Xin cứ để cho tôi đốt ngọn đèn của tôi đi… mà đừng bao giờ hỏi nó sẽ làm tan được bóng tối hay không. -- R. TAGORE
Like Like x 1 Love Love x 1 View List

Offline anatta

  • Hero Member
  • *****
  • Posts: 685
Re: Sự T́m Kiếm
« Reply #20 on: September 21, 2019, 06:21:40 pm »
5. T́m Kiếm
Seeking - Searching




Điều quan trọng là mỗi người nên nhận hiểu chín chắn đối tượng của công cuộc t́m kiếm nội tâm ḿnh. "T́m kiếm", đối với nhiều người, thường mang một giá trị phi thường. Ngoài cái nghĩa lư tự điển của danh từ này, hành động "t́m kiếm" ngụ ư về một sự vận hành từ ṿng ngoài vào trung tâm. Bản chất của cuộc thâm nhập vào bên trong ấy tùy thuộc ở các tính khí, ở những cưỡng chế cùng những áp lực xă hội, ở những tai ương cùng những khổ nạn của đời sống, ở vô số những cố gắng kéo theo kinh nghiệm về chính sách. Tất cả những động lực, yếu tố đó bắt buộc phải "t́m kiếm". Nếu không có những áp lực, những tai ương cùng những khổ nạn, tôi tự hỏi không biết trong chúng ta có mấy người chịu nghĩ đến việc thực hiện công cuộc t́m kiếm nội tâm.

"T́m kiếm", phải thế không, là ḍ dẫm với hy vọng khám phá một cái ǵ. Sáng này, tôi đọc thấy trong tự điển, nghĩa lư của danh từ ấy. Nó có nghĩa là đi quanh và tôi tự hỏi không biết người ta đi quanh cái ǵ, người ta tra hỏi, t́m kiếm với hy vọng ǵ và không biết có bao giờ người ta t́m thấy được điều ǵ không. Hay chẳng qua, đó chỉ là một ước vọng mơ hồ, thoáng qua, thay đổi tùy theo hoàn cảnh, tính khí cùng những nỗi vui sướng và khổ đau của từng người.

Chúng ta có nói măi về những công cuộc t́m kiếm nội tâm của ta. Thế nghĩa là ǵ? Nghĩa là từ ṿng ngoài ta dần dần thâm nhập vào trung tâm tùy theo tính nết, sở thích của ta và những áp lực của hoàn cảnh, tựa như ta đi từ cửa hàng này sang cửa hàng khác, cố chọn lựa quần áo, để rồi cuối cùng chọn lấy bộ đồ vừa vặn và đẹp ư ta hơn hết. Khi các ngài bảo là ḿnh "t́m kiếm" ư các ngài muốn nói thực ra, là thí nghiệm những ư niệm, những công thức, những khái niệm khác biệt, đi từ tôn giáo này sang tôn giáo nọ, từ vị đạo sư này sang vị đạo sư kia, cho đến khi nào ngài t́m gặp được một điều ǵ vừa ư, thích hợp với tính khí và những sắc thái riêng biệt của Tây phương. Nếu các ngài không thích những ǵ t́m gặp ở Tây phương, th́ các ngài liền quay sang Đông phương với nền triết học cổ xưa và phức tạp, với vô số đức thầy và đạo sư cần phải chọn lựa ở đó, rồi các ngài sa lầy vào một ao tù tư tưởng hạn hẹp, ngỡ rằng ḿnh đă chứng đạt một thực tại vĩnh cửu ǵ rồi. Hoặc nếu không làm thế, các ngài trở thành tín đồ Công giáo thực là nhiệt nồng hơn hay tín đồ của thuyết Hiện sinh…  Có biết bao nhiêu là chủ thuyết trong thế gian này!

Theo tôi, không có Đông phương, Tây phương ǵ hết. Tâm trí nhân loại không đông tây ǵ cả. Dù uyên nguyên của chúng thế nào đi nữa, cả thảy mọi thần thuyết cũng như triết thuyết đều thiếu sự già dặn trưởng thành. Toàn là những sự bày đặt. Con người v́ bị tù hăm trong những ngục thất tự tạo, liền đâm ra tin tưởng vài điều nào đó, rồi họ tạo dựng chung quanh những tin tưởng này, những thần thuyết và phóng hiện ra những triết thuyết kỳ dị. Các nhà thần học hay các triết gia càng khéo léo th́ càng được đại chúng, độc giả, đệ tử dễ dàng chấp nhận.

Nhưng nơi đây chúng ta có làm như vậy không? Các ngài đến nghe tôi trong đôi ba tuần lễ, và nếu những ǵ tôi nói không thoả măn các ngài, không đáp ứng những ǵ các ngài mong muốn, th́ các ngài liền t́m đến giáo chủ khác hay các ngài chấp nhận một triết thuyết khiến các ngài thoả măn hơn. Thế th́ bao lâu các ngài chưa cắm đầu bị cuốn hút vào một ḍng sông tư tưởng nhỏ mọn nào đó, th́ các ngài sẽ cứ tiếp tục loanh quanh măi, để rồi một ngày nào đó, có lẽ các ngài sẽ trở lại để tái diễn cái ṿng luẩn quẩn.

Thiết tưởng các ngài cần phải thấu hiểu hiện tượng lạ lùng này ở Đông cũng như ở Tây: sự việc hết bắt cái này sang cái khác, cứ lựa chọn măi. Ư tôi muốn nói là chúng ta phải nhận thức thật rơ, thấy thật rơ ngay trong tâm chúng ta, xem chúng ta t́m kiếm ǵ, lư do của sự t́m kiếm và xem có cần thiết phải t́m kiếm không. Mọi vận dụng như vậy đều ngụ ư sự di động từ ṿng ngoài vào trung tâm, từ những hoàn cảnh vào đến nguyên nhân phát sinh chúng, từ ở bề mặt vào tận căn nguyên cuộc sống. Chúng ta di động từ ngoại cảnh lần vào nội tâm, hy vọng khám phá được một cái ǵ chân thực, sâu mầu, cốt yếu, tối trọng. Trong sự t́m kiếm đó, chúng ta phấn đấu để thực hành những phương pháp và cách thức khác nhau, chúng ta tự hành hạ đày ải ḿnh bằng những giới luật, thành thử suốt đời ta luôn luôn bị thống khổ thảm thương, tâm thức hầu như bị tê liệt, bại xuội.

Tôi e rằng đó là trường hợp của phần đông chúng ta. Ta di động từ ṿng ngoài vào trung tâm, bởi v́, muốn biết làm thế nào để được hạnh phúc, muốn biết chân lư là ǵ, muốn biết Thượng đế và cái vĩnh cửu có hay không, nên ta cứ tranh đấu không ngừng để rập khuôn, để bắt chước, để tuân hành, để hành hạ đày ải tâm và trí ta bằng những giới luật, đến một lúc nào đó trong ta không c̣n ǵ là độc đáo, là chân, là thực nữa. Cuộc sống chúng ta như vậy đó. Hễ sự khổ năo, cái áp lực cùng cái hằng sống ở ṿng ngoài càng mănh liệt th́ ta lại càng muốn hướng vào trung tâm.

Nhưng có cách nào ngự ngay vào trung tâm tức thời và để rồi từ đó triển nở ra mà không cần phải tranh đấu để đạt đến đó không? Các ngài hiểu câu hỏi của tôi chứ? Trong bao triệu năm rồi, chúng ta đă tranh đấu để đi từ ngoài vào trong nhằm mục đích khám phá thực tại. Ta vừa thấy những ǵ bao hàm trong tiến tŕnh ấy và tôi tự cho tiến tŕnh ấy là phi lư. Tại sao tôi phải hành hạ đày ải tôi chứ? Tại sao tôi phải sao y, bắt chước, vâng lời? Không thể nào khám phá cái trung tâm, ngự ngay trong đó và từ đó khởi đi triển nở thay v́ hành tŕnh ngược lại sao? Theo tôi làm cuộc hành tŕnh đảo nghịch lại là tuyệt đối vô ích. Tôi hoàn toàn bác bỏ cuộc hành tŕnh đó. Tôi từ chối sự đày ải hành hạ và từ chối làm đệ tử cho bất cứ ai. Tôi từ chối, không đọc một cuốn sách triết nào cả và không thèm mài giũa tâm trí bằng những lư luận tế nhị: tâm trí đă đủ sắc bén bởi tham vọng, bởi những âu lo, thất vọng và những tàn bạo của cuộc sống. Tôi từ chối mọi phương pháp, mọi pháp môn tu luyện, hay theo hầu một vị đạo sư, một đức thầy, một đấng cứu thế, từ chối bỏ tất cả những ǵ thuộc lănh vực đó.

(c̣n tiếp)
Xin cứ để cho tôi đốt ngọn đèn của tôi đi… mà đừng bao giờ hỏi nó sẽ làm tan được bóng tối hay không. -- R. TAGORE
Like Like x 3 Love Love x 1 View List

Offline anatta

  • Hero Member
  • *****
  • Posts: 685
Re: Sự T́m Kiếm
« Reply #21 on: September 29, 2019, 05:41:56 pm »
T́m kiếm tt1

Tôi đang tư tưởng to lên bằng lời, không những cho chính tôi mà cũng để làm sáng tỏ vấn đề, hầu các ngài và tôi có thể cùng đồng cảm, cảm thông với thực tại, thay v́ cứ tiếp tục vùng vẫy măi măi trong những phản ứng có khuynh hướng đem ta từ ngoài vào trong. Tôi đang thể hiện thành ngôn từ những điều mà có thể các ngài cảm nhận trong những lúc hiếm hoi, khi mà các ngài đă mệt mỏi chán ngấy tất cả: chán ngấy những giáo hội, những chính khách, những ngân hàng, những ti tiện nhỏ mọn trong các mối tương giao về gia đ́nh của các ngài, chán ngấy cái tẻ nhạt trong những bận rộn của công ăn việc làm, chán ngấy những cái xuẩn động ngu muội của đời sống làm nhơ nhớp phẩm giá con người. Đă kéo lê cuộc sống hai mươi năm hoặc dai dẳng hơn nữa để ngày lại ngày đến sở làm hay lo bếp núc, hay để hết sinh đứa con này lại sinh đứa khác, đă sống những niềm vui cùng nỗi buồn và thất vọng v́ sa lầy trong sự tục tằn bần tiện ấy, hẳn đôi khi các ngài cũng đă tự hỏi có thể nào bỗng chốc, một cách bất ngờ, t́m thấy được cái cội nguồn uyên nguyên, t́m thấy chính ngay cái yếu tính của sự vật, mà nảy nở, không bao giờ cần phải đọc một quyển sách nào cả, nghiên cứu một triết thuyết nào cả, không cần phải sùng thượng một h́nh ảnh, một đấng cứu rỗi nào cả, bởi v́ bất kỳ các ngài nh́n đâu, cái trung tâm ấy vẫn hiện diện ở đó, để rồi từ đó mọi hành động, mọi t́nh thương, tất cả những ǵ là hiện thực, đều phát hiện.

Sự kiện hiển nhiên là với ḷng tham lam với tính ganh ghét, với ư hướng chiếm hữu, với những nỗi sợ hăi, với mối xúc động, với những niềm vui thoáng qua cùng những nỗi thoả măn mê mờ của ta, ta vẫn c̣n là những con vật: những con vật tiến hoá cao độ. Khi ta quan sát thú vật, ta thấy rằng chúng cũng có cùng những mối xung động như ta. Những loài khỉ vượn giả nhân cũng biết ghen tuông và cũng có những khó khăn trong đời sống vợ chồng. Chúng tập hợp thành đoàn – ban đầu là đơn vị gia đ́nh, kế đó thành bộ lạc y như chúng ta và có người bảo là rồi ngày nào đấy loài khỉ vượn này có thể ngồi vào Liên Hiệp Quốc như nhân loại vậy! Một sự kiện hiển nhiên là tính nết, sự sủng ái, ḷng can đảm, nỗi sợ hăi, những cuộc chiến tranh những cái gọi là hoà b́nh cũng những cuộc tranh đấu của ta đều trỗi dậy từ cái hậu trường thú vật đó. Xin các ngài đừng căi lẫy với tôi về vấn đề này: đấy là ư kiến của các nhà sinh vật học và các nhà nhân loại học, nếu các ngài cần kể ra những người có uy tín.

Có thể nào thoát ly tất cả những điều đó, không phải thoát ly trong một tương lai gần gũi, không phải thoát ly dần dần, nhưng là ta có thể nào chặt đứt ngay bằng một nhát, cái hậu trường thú vật ấy, dứt tuyệt nó, để rồi tạo dựng một nền luân lư đạo đức, một năng khiếu thẩm mỹ hoàn toàn khác biệt hẳn không? Điều hiển nhiên là muốn sống chung với nhau, chúng ta cần phải có một nền đạo đức và một cách thế cư xử trong xă hội, nhưng nền đạo đức hiện nay của ta, phẩm hạnh của ta, các khái niệm tạo thành những công thức của đời sống thường nhật của ta, vốn mang đầy tính cách thú vật, dù rằng chúng ta không muốn nh́n nhận điều đó.

Chúng ta thích nghĩ rằng bởi v́ chúng ta có chút ít khả năng hơn, có hiệu năng hơn, có nhiều sáng kiến phát minh hơn loài khỉ, nên ta "người" hơn. Nhưng chính loài khỉ cũng biết dùng dụng cụ để cầm lấy đồ vật và vẫn có óc phát minh. Giữa chúng và chúng ta khác nhau rất ít.

Chúng ta nhận thấy sự tác động phi thường của thú vật và sự tác động không kém phi thường của tâm trí nhân loại khi nhân loại khao khát thèm muốn được an toàn, không những trong thế giới vật chất mà cả thế giới tâm lư nữa và ta thấy rằng khát vọng ấy do bản năng thú vật mà ra.

Nhưng đồng thời con người muốn t́m thấy một cái ǵ chân thật, độc đáo, một trạng thái vô cấu, bất nhiễm. Có thể nào t́m gặp tâm thái ấy một cách độc đáo, một trạng thái vô cấu, bất nhiễm. Có thể nào t́m gặp tâm thái ấy một cách đột nhiên, không cần phải chuẩn bị, t́m kiếm không? Bởi v́ cái đẹp không thể vun trồng đào luyện được: t́nh thương cũng thế, ta phải "rơi vào" nếu có thể nói như thế, như ta t́nh cờ "rơi vào" một phong cảnh mà ta chưa hề bao giờ thấy: nó ở đó, một cách đột nhiên, trước mắt ngài, phong phú và sống động tràn đầy, rồi ta hoà đồng và từ đó, ta sống, ta hành động, ta "ngộ". Không làm một cố gắng nào cả, không khắc kỷ, không t́m kiểm soát, không cưỡng chế câu thúc bản thể bên ngoài của các ngài để rập khuôn, để bắt chước th́ bỗng dưng các ngài thấy ḿnh đối diện ngay với mạch sống, với cái nguồn cội uyên nguyên của mọi cuộc sống, và v́ đă uống nên nguồn mạch đó, nên bản thể thâm sâu thấy rằng ḿnh đă luôn luôn sống trong đó và đang sống trong đó tự bao giờ. Sự thể
đó có thể có được không?

Tôi sẽ vạch cho các ngài thấy cái tầm mức quan trọng, cần thiết phải thực hiện cho được hành động đó. Nếu các ngài chấp nhận thời gian – hôm qua, hôm nay, ngày mai – tất nhiên các ngài phải bị vướng mắc trong cái tiến tŕnh bại hoại, bởi v́ các ngài luôn luôn phóng ḿnh về ngày mai thành thử luôn luôn có cái hôm qua qui định hôm nay. Vậy th́ cái quan năng tư tưởng, nguyên là kết quả của bao nhiêu thế kỷ dài dằng dặc, phải quên bặt thời gian. Các ngài theo dơi tôi chứ? Quan năng ấy phải gạt yếu tố thời gian sang một bên, bằng không nó bị tù hăm trong màn lưới của thời gian, của những cuộc tranh đấu để thành đạt, để trở nên, để đến đích mà thế chỉ tổ đưa nó đến đau khổ, khốn cùng, tan vỡ.

Thế th́ ta có thể làm ǵ? Tôi muốn khám phá tức thời cái chân thật, tôi không muốn chờ đợi ngày mai ngày mốt, không chờ đợi một giây phút nào cả, tôi muốn ngự ngay "ở đó". Tôi nóng nẩy không chờ đợi được. Tôi không màng thiết đến thời gian, đến ư niệm rằng tôi sẽ thực hiện ở cuối mức kiếp sống này hay vạn kiếp sống nữa, theo tôi, ư niệm ấy thật là trẻ con, một sáng chế của những tâm trí lười biếng, rối loạn do thất vọng. Tôi muốn thật tỉnh thức sao cho hễ mở mắt, mở tâm, mở trí ra là chân lư có "ở đấy" rồi, và từ "đấy", tôi hành động, tôi sống, tôi vui hưởng những vẻ đẹp trần thế.

Bây giờ chúng ta nói đến cái vật mà tuyệt đối không thể sao chép được. Vật ấy, tôi muốn khám phá nó và tôi hy vọng các ngài cũng khám phá nó cùng với tôi. Nhưng nếu các ngài chỉ biết bằng ḷng theo dấu tôi thôi, là các ngài lạc mất hướng.

Dù các tính khí có khác biệt, song tất cả mọi chuyển động từ ṿng ngoài vào trung tâm đều là tích cực. Đó là sự t́m kiếm cố ư, một phản ứng phát sinh do ḷng ham muốn t́m thấy, tất nhiên bao hàm có giới luật, có bắt chước, có vâng lời, có thực hành một phương pháp. Tất cả điều đó tạo thành cái tiến tŕnh tích cực, hay ít ra cái mà các ngài gọi là tích cực.

Các ngài hăy lắng nghe với một tâm trạng thật giản dị, trong tâm các ngài đừng biện luận chi cả, rồi các ngài sẽ thấy điều tŕnh bày là chân thật khi chúng ta tiến tới trong câu chuyện. Tôi không t́m cách mê hoặc các ngài hoặc tuyên truyền đâu: việc ấy ngu muội lắm.

...

Xin cứ để cho tôi đốt ngọn đèn của tôi đi… mà đừng bao giờ hỏi nó sẽ làm tan được bóng tối hay không. -- R. TAGORE
Like Like x 1 Love Love x 1 View List

Offline anatta

  • Hero Member
  • *****
  • Posts: 685
Re: Sự T́m Kiếm
« Reply #22 on: October 06, 2019, 10:45:41 am »
T́m kiếm tt2

Ta có thể nhận thấy sự vận dụng tích cực ấy và tất cả ư nghĩa của nó, nhận thấy nó ngay trong hiện tại, tức thời, miễn là ta đừng thấy bằng cái thấy lơ đễnh, miễn là đừng có ư nghĩ rằng để rồi sau này ta sẽ thấy nó rơ hơn, sẽ nghĩ về nó trong ngày mai ngày mốt. Nh́n thấy sự vận dụng tích cực này là nh́n thấy nó ngay tức thời, trong hiện tiền, thế là nó liền ngưng dứt trọn vẹn, ta không cần phải làm ǵ cả để ngưng dứt nó, không cần phải có một hành vi hữu ư, không cần phải có lư do hay cố ư t́m kiếm nhằm thu đạt một kết quả. Ta nhận thấy tính cách trẻ con của sự vận dụng tích cực này, thấy cái tính cách vô hiệu hoàn toàn của nó cùng với những đạo sư, những giáo hội, những thần thuyết, những nhà phát minh ra lư tưởng của nó, thế là tất cả đều rơi đi bởi v́ ta nhận thấy sự thật này: không một vận dụng tích cực nào từ ṿng ngoài hướng vào trung tâm mà đạt tới trung tâm được. Sự vận dụng ở bề mặt nỗ lực nhằm trở nên thâm sâu, bao giờ cũng vẫn là ở bề mặt. Nh́n thấy sự kiện này với một cái nh́n sắc bén và cực kỳ sáng suốt lúc bấy giờ ta đă bắt đầu thấu hiểu cái vẻ đẹp của sự vận dụng tiêu cực của tâm trí, không phải là tiêu cực phản nghịch lại tích cực mà là thứ tiêu cực hiện sinh khi ta đă thấu hiểu ư nghĩa đích thực của tất cả sự vận dụng tích cực. Bấy giờ ta không c̣n bị tù ngục trong sự vận dụng tích cực nữa, ta nằm trong một trạng thái tiêu cực vô niệm, nghĩa là v́ đă thấu hiểu chân lư của những công cuộc chạy đuổi đó, tâm trí ngừng lại, không nhúc nhích, xao động nữa, do đó ta có thể nói là tâm trí nằm trong một trạng thái tiêu cực, các ngài hiểu không?

Tôi xin tŕnh bày cách khác: Riêng cá nhân tôi, tôi chưa bao giờ đọc một cuốn sách nào đề cập các vấn đề này và tôi cũng không muốn đọc, các vấn đề đó không làm tôi quan tâm v́ tôi đă thấy ngay trong tôi toàn thể cả nhân loại, không phải thấy một cách huyền bí, văn hoa bay bướm hay có tính cách biểu tượng mà thấy bằng sự kiện thật. Tôi là các ngài và là thế giới. Trong là tất cả kho tàng của thế giới và muốn khám phá kho tàng đó, tôi chỉ cầu thấu hiểu chính tôi và vượt qua chính tôi. Nếu tôi không tự giác, tôi không có lẽ sống, không có thực chất, tôi chỉ là một thực thể rối loạn, và càng t́m kiếm, càng nghiên cứu và càng rập khuôn bắt chước, tôi càng sống trong hỗn loạn, càng nô lệ vào các nhà lănh đạo tinh thần, vào tính khí cùng những dục vọng của tôi và cái trạng thái hỗn loạn trong tôi càng gia tăng.

Do đó tôi thấy cái hành động tự giác trọn vẹn, không cố gắng, nghĩa là không đặt hành động đó thành vấn đề, thật là quan trọng biết bao. Muốn tự giác, muốn thấu hiểu chính tôi, tâm trí tôi không cần phải làm một vận dụng tích cực để sửa sai hay không sửa sai những ǵ nó thấy chi cả. Như tôi đă nói hôm trước, cái tâm hữu thức cũng như cái tâm vô thức không có giá trị bao nhiêu và tôi phải thấu hiểu cái tính cách vô giá trị này. Tôi phải thấu hiểu tức khắc để cái tâm vô thức không c̣n lừa đảo, không c̣n phóng hiện ảo giác, dục vọng bí mật, lợi dụng lúc tôi lơ đễnh nữa mà sự lơ đễnh này rồi lại trở thành vấn đề.

Các ngài theo dơi những điều đó chứ? Tôi thấy rằng muốn thấu hiểu chính tôi, tôi cần phải có cái tâm thức không bị nhiễm bởi bất cứ ảnh hưởng nào, không có bất cứ dụng và cử động nào, một tâm thức trống rỗng mọi hành vi tích cực. Với cái tâm thức sáng suốt đó, tôi nh́n vào nội tâm tôi, chính cái nh́n này giải trừ chỗ hư ngụy của cái "tôi".

Không phải tôi đang sáng chế một triết thuyết và, xin lạy trời, các ngài chớ bảo đây là một quan điểm Đông phương. Các ngài hăy tránh tất cả những sự nông nỗi ấy. Tôi không thể hiện cái tính khí của một người trót sinh trong một xứ sở nắng cháy thiêu đốt làm nạm xám màu da. V́ cái nóng cháy ấy, v́ sự lười biếng uể oải do sự nóng bức và v́ nỗi bần hàn, nên nhiều người đă thâm nhập vào nội tâm họ để rồi do đó viết thành những triết thuyết, sáng chế những tôn giáo, những thần thánh cùng nhiều thứ rắc rối vô ích khác. Hăy dành những cái đó cho họ. Tôi không đề cập đến chúng. Điều tôi tŕnh bày không phải thuộc Đông Tây, không phải có tính cách cá nhân hay phổ biến chi cả, tôi nói về chân lư của một tâm thái mà đột nhiên ta có thể ngự ngay trong đó, khi tâm thức không c̣n bị thôi thúc bởi ước vọng được thoả măn, khi tâm thức không c̣n t́m kiếm kinh nghiệm nữa. Không ai dạy cho ta tâm thái đó, chính ta phải bắt gặp nó, hành động này đ̣i hỏi nhiều năng lực. Mà nói đến năng lực là tôi cố ư nói đến sự vận dụng tất cả sức chú tâm của chúng ta không một chút lơ đễnh xen tạp vào. Kỳ thực th́ sự lơ đễnh không có. Cái ta gọi là lơ đễnh chỉ là sự không chú tâm. Không phải thế sao?... Tôi thích có người không đồng ư về điểm này.

Cái gọi là lơ đễnh thật sự có không? Khi ban ngày, tôi nh́n quanh tôi, tư tưởng rải rác đây đó, nhảy nhót trên nhiều vấn đề khác nhau, nếu các vấn đề ấy di chuyển lôi kéo tôi ra khỏi con đường đi của ḿnh, lôi kéo tôi ra khỏi cái trung tâm mà cái tôi ngự trị trong đó, tôi gọi như thế là lơ đễnh, nhưng nếu không có một trung tâm nào cả, không có một đường hướng quy ngă nào cả th́ cũng không có sự lơ đễnh.

Sự kiện đó thật là quan trọng mà ta phải thấu hiểu. Nếu các ngài thấu hiểu một cách sáng suốt nội một sự kiện ấy, các ngài sẽ thấy rằng tất cả mọi nỗ lực của các ngài nhằm để tập trung, và do đó khiến phát sinh xung đột, đều tan biến trọn vẹn, và bấy giờ không c̣n có sự lơ đễnh nữa. Nh́n trời mây, ngắm khuôn mặt khả ái của một đứa trẻ, nghe tiếng thác đổ nhanh và tiếng động xé không gian của một phản lực cơ đang lướt nhanh trên đầu các ngài, quan sát người đời, quan sát các chính khách, các vị cố đạo, lắng nghe chính tâm và trí ḿnh, nhận thức được những đ̣i hỏi thúc bách cùng những thất vọng của các ngài tất cả những cái đó từ cái nh́n trời mây cho đến cái nh́n vào nội tâm các ngài, tất cả đều không có ǵ là lơ đễnh cả, v́ mỗi mỗi yếu tố đó đều dự phần tạo thành cái toàn thể. Chỉ có thể nhận thấy được cái toàn thể này nếu sự chú tâm được vận dụng trọn vẹn và sự chú tâm trọn vẹn bị chối bỏ nếu ta chấp nhận quan niệm về lơ đễnh. Ồ! Các ngài hăy nhận thức điều đó!

Khi sự chú tâm được trọn vẹn th́ không có ǵ được coi là lơ đễnh cả. Những đ̣i hỏi về xác thịt, t́nh tự ganh ghét, những nỗi âu lo, sợ hăi, t́nh thương cùng những đam mê của các ngài, không có điều ǵ các ngài sống lơ đễnh cả. Mọi sự đều bao gồm trong ngọn lửa chú tâm, do đó không có ǵ là manh mún rời rạc cả. Nhà chính khách, vị cố đạo, nghi thức lễ bái đều dự phần tạo thành cái toàn thể. Chính trong sự vận dụng tích cực của tâm trí mới có lơ đễnh, chia ly manh mún, c̣n khi tâm trí không xao động, do đó "tiêu cực", nếu tôi có thể dùng danh từ này, th́ đời sống không c̣n bị chia cắt phân đoạn nữa. Lúc bấy giờ, áng mây trời kia, hạt bụi, đóa hoa bên vệ đường nọ cùng những tiếng th́ thầm của tâm tư các ngài, đều hoà hợp trong toàn thể. Nhưng ta chỉ có thể thấu hiểu được cái toàn thể này khi sự vận dụng tích cực của tư tưởng hoàn toàn ngừng dứt.

Chắc các ngài cũng thấy rằng để ngự ngay, để thể nhập vào trung tâm, cội nguồn bản nguyên của mọi sự vật đó, cùng đích thị là cái tối thượng, th́ mọi vận dụng của tư tưởng phải chấm dứt. Nhưng ta không thể nào khởi phát sự chấm dứt này bằng cách đày ải hành hạ tâm trí qua những giới luật, hay bằng cách đặt thành những vấn đề nan giải và quái dị – như người ta thường làm trong nhiều môn phái tôn giáo – khiến cho tâm thức câm lặng đi v́ bị mệt nhoài nhừ tử. Tất cả mọi điều đó là việc trẻ con. Vậy trước hết các ngài phải nhận thấy cái sự thật về mỗi cử động của tư tưởng và cảm xúc của các ngài và các ngài chỉ có thể thực hiện hành động đó khi tâm thức các ngài hoàn toàn "tiêu cực", tịch lặng, an b́nh và hành động đó có thể được khởi phát lập tức, y như ta bước ra khỏi một con đường: con đường của hành vi tích cực mà con người đă theo đuổi hàng ngh́n vạn năm rồi. Ta có thể bước ra khỏi con đường ấy liền, không có ǵ phải chờ đợi, hỏi han, t́m kiếm. Nhưng ta chỉ có thể bước được khi ta đă thấy toàn bộ hành vi của con người, chứ chẳng phải chỉ thấy sự vận dụng nội tâm của chỉ một người, nghĩa là khi ta đă thấy ngay trong nội tâm ḿnh sự vận dụng của cái toàn thể. Khi ta nhận thấy tất cả những điều ấy chỉ nguyên với một cái nh́n – và sự việc nh́n này là sự việc duy nhất phải thực hiện, không c̣n việc chi khác nữa – ta mới thực sự tự do, để rồi từ đó xuất sinh hành động không gây tổn hại cho tâm thức.

Các ngài có muốn hỏi ǵ về các điều vừa được tŕnh bày không? Hay chẳng c̣n ǵ để hỏi nữa?
Xin cứ để cho tôi đốt ngọn đèn của tôi đi… mà đừng bao giờ hỏi nó sẽ làm tan được bóng tối hay không. -- R. TAGORE
Like Like x 2 Love Love x 1 View List