+-Recent Topics

Truyện ngắn. by Rùa
Today at 06:27:48 pm

Mời Bà Con Cô Bác . by Cô Ba Sài G̣n
Today at 06:08:10 pm

" Cơm hàng, cháo chợ " by Crush
Today at 04:25:14 pm

Hân nghe nói... by Crush
Today at 04:06:07 pm

Trắc Nghiệm H́nh Ảnh by Crush
Today at 04:03:55 pm

T́nh Bạn - Nam & Nữ by Crush
Today at 03:58:24 pm

Chào các bạn. by RungHoang
Today at 03:46:01 pm

Cafe một ḿnh by abc
Today at 01:34:55 pm

THƠ TRANH !!! by huudangdo
Today at 11:48:32 am

T́nh yêu thương là ǵ? Biểu hiện của nó như thế nào? by abc
Today at 10:35:43 am

Sớm mai thức giấc... by NinhVan
Today at 01:44:38 am

Phong Vũ Hiên by NinhVan
Today at 01:42:29 am

Lang thang một ḿnh... by Mỹ Hân
October 22, 2019, 07:21:12 pm

Nghĩ ǵ viết đó by Mỹ Hân
October 22, 2019, 07:12:57 pm

Máy bay mất đèn khi hạ cánh xuống sân bay Tân Sơn Nhất by anatta
October 22, 2019, 03:04:45 pm

Mượn nhạc gửi đến các bạn hiền.... by thích thật hà
October 22, 2019, 01:31:42 pm

Thơ - Tàn Thu by NinhVan
October 22, 2019, 01:05:06 pm

Cũng ham vui by Tàn Thu
October 22, 2019, 12:30:14 pm

Thị trấn lịch sử Vigan by Tàn Thu
October 22, 2019, 12:28:12 pm

Vẻ đẹp hoang sơ của đảo Socotra by Tàn Thu
October 22, 2019, 12:15:38 pm

Thơ Ninh Vân by NinhVan
October 22, 2019, 12:02:24 pm

Những T́nh Khúc Mùa Thu ... : Nh́n Những Mùa Thu Đi by Dược Tuệ
October 21, 2019, 08:30:50 pm

Những mẩu truyện vui by ngap_ruoi
October 21, 2019, 02:39:13 pm

Nhạc thứ Bảy by ngap_ruoi
October 21, 2019, 02:36:09 pm

Ḷng bao dung càng lớn th́ hạnh phúc càng nhiều by NinhVan
October 21, 2019, 09:50:18 am

Anh Quên Mùa Đông - Ninh Vân by NinhVan
October 21, 2019, 09:35:49 am

Chụp Ǵ Post Đó. by NinhVan
October 21, 2019, 09:29:14 am

MÙA THU VÀ LỮ KHÁCH !!! by huudangdo
October 20, 2019, 01:28:17 pm

Thu đi qua bốn mùa by Tàn Thu
October 20, 2019, 12:50:32 pm

GIẤC MƠ ĐOÀN VIÊN !!! by huudangdo
October 19, 2019, 04:16:58 pm

Recent Posts

Pages: [1] 2 3 ... 10
1
Truyện / Re: Truyện ngắn.
« Last post by Rùa on Today at 06:27:48 pm »
Con Lan không được nh́n thấy ba nó hồi trước, bởi sau ngày ba nó trở về nó mới được sinh ra. Nó không được thấy ba nó đẹp trai như chị của nó thấy, với nó, lúc nhỏ ba nó vẫn mang một nét khắc khổ, nghiêm nghị, it nói, nhưng thương nó hơn chị nó, nó nghĩ vậy bởi sau những lần đi chạy xe ôm về, nó biết lúc nào ba nó cũng để dành riêng cho nó khi th́ gói xôi, khi th́ cái bánh cam ngào đường, khi th́ viên kẹo mút bọc trong miếng giấy bóng nhiều màu sắc, mỗi lần mở ra phải thật cẩn thận, không làm giấy rách, xếp kỹ để mang ra chơi banh đũa với chúng bạn, đứa nào chơi giỏi th́ ăn giấy kẹo, nó để dành được một cộc, hơn hẳn số kẹo ba nó cho. Con nít thời ấy vô tư, đâu có biết gia đ́nh ḿnh khổ như thế nào, thời đầu nhà có mấy công ruộng mẹ mua hồi trước, sau này phải góp vào hợp tác xă, ruộng đất của ḿnh, ḿnh làm chỉ lấy công điểm, cuối vụ họp lại, ai bao nhiêu điểm lấy bấy nhiêu lúa, thế thôi. Sáng sáng nghe gơ kẻng th́ ra đồng chung, ai có mặt th́ có điểm, chấm công xong là xuống làm, làm xong leo lên đi về, mọi chuyện khác có người khác lo. Ba mẹ nó rất siêng, không bỏ làm ngày nào, chị Linh của nó khi ấy cũng lớn, 12 tuổi chứ ít ǵ, cũng đi làm sau giờ học, con nít có điểm của con nít. Nó th́ c̣n quá nhỏ, 5,6 tuổi đầu, học xong về chỉ biết đi nhảy dây, chơi ḷ có cùng lũ bạn trong xóm. Có lần mẹ nó nhận nuôi cho Hợp tác xă một con trâu, lúc dẫn về ba nó cười cười bảo, học dốt th́ đi chăn trâu đi. Sợ mất dịp chơi đùa cùng bạn bè, mới đầu nó không chịu, nhưng sau lại thích, cứ dắt trâu ra đồng thả cho nó ăn c̣n ḿnh th́ có nhiều dịp chơi cùng chúng bạn. Thêm nữa con trâu nhà nó nhận nuôi là con trâu trắng, người Nam gọi là con trâu C̣, nh́n rất đẹp, da nó màu hồng lợt, lông trắng thay v́ đen như những con trâu khác, rất khôn. Người ta bảo giống trâu này rất hiếm có, trăm con mới được một, có điều nó không khỏe bằng trâu đen, không có sức kéo cày, nuôi chỉ để lấy thịt thôi. Trưa đi học về, đợi chiều mát mát, leo lên lưng con trâu C̣, mang ra trảng cỏ lớn ngoài đồng, thả đó cho nó ăn, c̣n nó th́ tụ tập cùng đám bạn chơi đùa, chiều về làm siêng cắt thêm cho con trâu bó cỏ tươi, nằm ngửa trên lưng trâu C̣ cho nó chở về, không sợ lạc bởi nó tự biết đường về nhà. Nuôi riết nên cả hai hiểu ư nhau, sáng sáng đi học lấy cỏ cho trâu ăn, trưa về con C̣ biết đứng dậy mừng, chiều ham chơi quá buổi, con C̣ chạy lại lấy sừng khiều nhẹ biểu, tối rồi, về đi chị. Thế mà cuối năm đó người ta bắt con C̣ của nó ra làm thịt để chia cho xă viên ăn Tết, nó khóc không cho dắt đi làm chị nó phải ôm nó vào nhà, buổi tối mẹ về mang cho một rỗ thịt được chia, dỗ măi mà nó không chịu ăn, luôn miệng kêu mọi người ác quá, ác quá…

Rồi th́ thời hợp tác xă cũng tan, người ta được nhận lại đất, chị nó ngày ngày chạy ra huyện học những năm đầu trung học, ba nó nhân lúc rỗi vụ mùa, mang chiếc xe honda dame mua được thời trước bằng một tháng lương của ba nó lúc bấy giờ ra sửa sang lại, chạy honda ôm kiếm thêm mới đủ chu cấp cho việc học của hai chị em nó. Đầu năm chị Linh học lớp 9, ba nó mất, mọi gánh vác đều dồn lên vai mẹ nó, khiến bà phải bán đi mấy công ruộng cho vợ ông chủ tịch xă tên Nhuần. Ông bà Nhuần là dân ở miền ngoài vào, có nhà ở ngoài tỉnh, lúc đầu ông được phân về làm ấp trưởng của cái ấp nó ở. Nó vẫn nhớ như in cái ngày đầu ông bà về ấp, đi cùng là anh con trai tên Hưng, trạc tuổi với chị nó. Hồi ấy ông hay đi khắp xóm, gọi là đi nắm t́nh h́nh quần chúng, dáng thấp, đậm người, luôn mặc đồng phục bỏ trong quần, chân đi dép săng-đan nhựa màu nâu, đầu luôn đội cái nón cối, sau này có thay qua áo sơ mi cũng nghiêm chỉnh bỏ trong quần, không xuề x̣a như mấy ông miền Nam. Có lần ghé nhà nó, nói chuyện với ba nó, ông hỏi nhiều chuyện ngày xưa của ba nó, rồi kể cho ba nó nghe việc ông đă khổ cực như thế nào để đi vào đây bằng hai chân, rồi th́ giờ được phân công về đây với bà con xóm làng, rồi khi ra về không quên nhắc nhở khéo ba nó phải biết thân biết phận mà chấp hành cho tốt ba cái đường lối chinh sách ǵ đó mà nó chẳng hiểu được. Giọng của ông hơi khó nghe, hơi nặng, ba nó bảo thế, riêng nó vẫn hay cười v́ ông ấy hay lộn chữ eng-lờ với chữ ên-nờ, làm nông thành làm lông, cho nên thành cho lên, mỗi khi không có mặt ông, con Lan hay mang ra diễu tṛ cùng mấy đứa ban rồi cười hoài. Bà Nhiều ngược lại là người phụ nữ rất khéo léo, bà hay vào trong xóm tṛ chuyện cùng mọi người, bà giả giọng và học giọng miền Nam rất nhanh, ngọt nhạt nên được ḷng bà con nhiều  hơn ông chồng. Sau này khi ông Nhuần được lên làm chủ tịch xă th́ bà hay vào xóm nhiều hơn, nhất là hay đến gạ mua rẻ mấy công đất ruộng của bà con túng thiếu trong xóm, mua là mua miệng với nhau, bởi khi ấy ruộng đất chưa được công nhận hẳn cho bà con, nhưng chẳng ai dám giở quẽ  được bà chủ tịch, nhiều khi mua miệng c̣n hơn mua trên giấy tờ. Mấy công ruộng của gia đ́nh nó bán rẻ cho bà, ngày đến coi đất bà luôn miệng khen chị Linh của nó, con bé này xinh nhỉ, học lớp mấy rồi, rảnh có việc cần cô nhờ nhớ qua phụ với cô nha. Có mấy lần chị Linh nó được ra huyện phụ đám cho bà Nhuần, khi về mang theo bao nhiêu là đồ ăn dư, bao nhiêu là bánh kẹo cho nó, tối nó c̣n nghe chị nó kể cho mẹ nghe, nhà mới của bà Nhuần ngoài huyện to lắm mẹ ạ, bao nhiêu là đồ đạc, bao nhiêu là người làm, làm đám có cả mấy ông trên tỉnh về, xe hơi đậu đầy đường…

Đấy là chuyện của người lớn, c̣n người mà lũ nhỏ chúng nó hay chỉ trỏ, lấy làm ngạc nhiên là anh Hưng, con ông bà Nhuần. Nghe đâu anh là con trai duy nhất của ông bà, trạc tuổi với chị Linh, ở ngoài tỉnh với người cô ruột em ông Nhuần để đi học, mỗi khi đi cùng bà Nhuần, nghe bà khen anh ấy học giỏi lắm, rất ngoan, hiếu thảo. Nhưng Lan và lũ bạn không thích anh Hưng này, người ǵ mà khó gần gũi, người ǵ mà ốm tong teo như cây tre, tóc th́ như tổ quạ, nó cứ như muốn dựng ngược lên, bóng lưỡng, đôi khi lại  thấy nhuộm màu xanh đỏ, áo sơ mi bóng lộn luôn bỏ trong quần, người sực nức nước hoa như đào kép cải lương, cổ đeo một sợi dây chuyền to chảng như cộng xích, nói chuyện th́ vừa khó nghe mà hay lớn giọng như sai bảo người khác. Có đôi khi anh chạy chiếc xe hai bánh to đùng vào xóm, đứng lại nẹt bô cho xịt khói khiến mọi người chạy ra coi, con nít nhiều đứa thấy lạ bu lại gần, anh lại hất mái tóc ra sau rồi quành xe chạy mất. Có lần con Thắm gần nhà c̣n bảo hai tay và trên ngực anh vẽ h́nh ǵ xanh đỏ nhiều lắm, nó thấy được khi bà Nhuần nhờ nó mang mấy buồng chuối cau ra chiếc xe hơi giùm cho bả, cửa mở, anh vừa xăn tay áo vừa cởi nút ngực nằm lim dim dựa ngửa ở băng sau.

Cuối năm đó, chị Linh xin mẹ nghỉ học. Chị bảo với mẹ con học nhiêu đó đủ rồi, năm sau con Lan nó vào trung học, lên lớp sáu là phải ra trường huyện cách nhà chục cây số để học, con giao lại cho nó chiếc xe đạp của con để nó đi, rồi c̣n tính đến việc cho nó ra tỉnh học lớp 10, phải t́m nhà người quen để gởi cho nó hoc. Con sẽ phụ mẹ đi làm thuê hay làm việc ǵ cũng được. Mẹ nó suy nghĩ thật nhiều, giờ th́ đất đai cũng chẳng c̣n ǵ ngoài cái vườn nhỏ đang ở, một năm trời tiền bán rẻ miếng ruộng cho bà Nhuần cũng đội nón ra đi, thôi th́ mọi sự để dành lo cho một đứa vậy. Sống giữa một cái cảnh khổ, người ta phải chon ra một cách nào ít khổ nhất để mà sống, học ít hay nhiều chung quy lại cũng là cái nhân cách con người, chị Linh thùy mị nết na, hy vọng Phật trời thương sau này kiếm được một tấm chồng tốt đẹp mà ăn ở với nhau hạnh phúc cũng được rồi…

Đó là lúc bà Nhuần t́m đến nhà nó thăm hỏi. Và đó cũng là lúc nhà con Lan có tiền mở được cái quán tạp hóa nho nhỏ bên đường…

(c̣n tiếp...)
2
Góc Vừa Ăn Vừa 888888 / Mời Bà Con Cô Bác .
« Last post by Cô Ba Sài G̣n on Today at 06:08:10 pm »
Chả Cá ...
3
Truyện / Truyện ngắn.
« Last post by Rùa on Today at 05:59:46 pm »
Đăng lên vài truyện ngắn để chứng tỏ ḿnh c̣n sống...h́.
Dạo này tâm trạng không được vui lắm nên truyện nó cũng buồn buồn, mời mọi người đọc cho vui vậy.

Buồn con sáo sậu.

MH.

Con Lan ngồi chổng chân lên, tay cầm cái ống tre rỗng ruột, hít một hơi thật dài, chu miệng thổi cái bếp lửa đầy củi. Tiếng lửa chợt reo tí tách, hơi nóng làm cho những khúc củi như muốn tách cái sớ gỗ ra rồi luồn hơi nóng vào trong để ngọn lửa bùng lên. Nó châm răi bắt cái nồi cơm bằng gang vừa vo cho lên bếp. Mẹ nó bảo, cơm nấu bằng nồi gang ăn ngon, nếu khéo léo biết dập lửa đúng lúc gạo vừa ráo nước, có cơm cháy vàng rượm chấm nước cá kho mà ăn.

Ngoài sân, sát mép lộ, mẹ nó, chị Linh và anh Bạc vừa cười vừa đếm, thi nhau chuyển cái xe lôi dừa mới đi hái ở vườn nhà người ta về, phân ra từng đống một, sáng mai anh Bạc sẽ chạy chiếc xe honda 67 gắn cái móc kéo đằng sau qua chất dừa lên, cùng chị chở tuốt ra ngoài lộ đón xe đ̣ sớm gởi hàng lên tỉnh, anh luôn chừa một cái chỗ rộng phía trước, đó là chỗ chị nó nói thích ngồi, dẫu có hôm xe chật ních dừa, chuối xanh, chị vẫn không thích ngồi sau anh, chị chê vừa chật vừa đau mông, ai đời chưa là ǵ của nhau mà ngồi phía sau khít rịt, thiên hạ dị nghị chết. Anh Bạc hiểu ư chị, dù có rịt thêm vài buồng chuối phía sau đâm vào lưng đau điếng, anh vẫn chịu được, giữ được cho người ta chuyện ǵ th́ cứ giữ, có đau một chút lát về, nếu quên đưa th́ nhờ con Lan mang qua cho anh, nếu nhớ chị sẽ dấm dúi vào tay anh lọ dầu cù là hiệu con Cọp, xót xa nh́n anh kéo áo lên thoa dầu để thấy mấy cái vết bầm tím sau lưng, hỏi nhỏ, đau hông, rồi nghe anh cười vang, nhằm nhè ǵ cô ơi, tui quen rồi…

Nhà nó khá lên từ ngày mở được cái tiệm tạp hóa trước nhà, bán đủ thứ linh tinh cho bà con trong xóm, từ lit nước tương cho đến chai nước mắm, muỗng mỡ, chút bột ngọt, kư đường. Những bịch bánh đủ màu sắc, những chai nước ngọt xanh đỏ là những thứ nó ước ao hồi nhỏ, thèm lắm khi nh́n bạn bè ăn, bỗng trở nên b́nh thường kể từ khi nó được thấy, được cầm phụ chị xép ngay ngắn trên kệ để bán cho người ta. Có đôi khi chị nó xé một bịch, chia nhau ăn, nó vừa nhai vừa nói, một bịch thôi nha chị, để dành bán cho người ta, em hết thèm rồi, chị nó cười, em không thèm th́ chị thèm, nhớ ngày xưa nhà ḿnh chẳng có lấy một miếng để mà ăn giờ có rồi mà bày đặt làm bộ, làm tịch chi vậy em.

Ba nó mất khi nó vừa tṛn 8 tuổi khi bị một tai nạn lúc chở người ta trên đường. Khi đó nó mới học lớp ba, đang học dở chừng th́ chị hàng xóm hớt ha hớt hăi chạy đến lớp, xin cho nó về sớm, cơng nó chạy một mạch về nhà để thấy ba nó nằm sơng sượt trên chiếc giường giữa nhà, khuôn mặt của ông khắc khổ, rúm ró v́ một nỗi đau tột cùng, ngoài nhà là chiếc xe honda bẹp nát được người ta khiêng về chung. Mẹ nó thẩn thờ dựa vào vai chị hàng xóm trên giường, mắt ráo hoảnh, bà không c̣n đủ nước mắt để khóc hay không muốn khóc, chẳng ai hiểu. Chỉ có chị Linh của nó là c̣n giữ được b́nh tĩnh, tới lui trong nhà, nhờ người này kê giùm cái bàn mượn của hàng xóm để tiếp khách, nhờ bạn kia nấu giùm nồi nước sôi pha trà. Chỉ có nó nằm lăn ra giữa nhà mà gào, mà khóc… Rồi th́ mọi việc cũng qua, gần ngày giỗ đầu của ba nó, mẹ nó mới lấy ra một tấm h́nh mà bà cất ở đáy cái ḥm gỗ đưa cho hai chị em nó coi, đấy, ba con ngày xưa đấy, rất đẹp. Trong khuôn h́nh, ba nó mặc một bộ đồ rằn ri, vai đeo những sợi dây màu vàng, đầu đội chiếc mũ bê-rê đỏ, cổ quàng một chiếc khăn đỏ, đẹp hơn chiếc khăn quàng nó mang đi học nhiều, tay khoác vai một người bạn mà nó biết là chú Thành, có đến dự đám tang của ba nó. Phía dưới tấm h́nh,có hàng chữ viết nắn nót “Huynh Đệ Chi Binh”, lúc đó nó chẳng hiểu nghĩa là ǵ. Hai người trong ảnh rất đẹp, khác hẳn với vẽ khắc khổ hằng ngày khi ba nó c̣n sống, giờ h́nh dung lại, nó c̣n thấy cái nhếch mép như cười của ông. Chú Thành th́ nó nhớ, lúc ba nó c̣n sống, chú vẫn bất ngờ đến thăm ba nó, ba nó đi chạy xe về đă thấy chú ngồi nghiêm nghị trên bàn, cặp nạng gỗ để kế bên, c̣n một cái chân vẫn vịn bàn đứng lên, hai người chỉ cười, ôm nhau vỗ vỗ vào lưng. Tối đó mẹ nó làm con gà đăi khách, dọn ra bàn chỉ có ba mẹ con ngồi ăn với nhau, ba nó và chú Thành dẫn nhau ra phía sau nhà, chong đèn trên chiếc bàn nhỏ, vừa uống rượu vừa nói chuyện cả đêm, đến sáng hôm sau để bạn ḿnh nằm ngủ trên chiếc vơng dù treo ở hai gốc cây dừa, một ḿnh chống nạng ra trước nhà, thầm th́ với mẹ nó, tui đi, nó dậy nói tui đi rồi, chị cầm cái này mà ráng lo cho nó và các con, có dịp tui sẽ về thăm, tui cũng không nên ở lại lâu, v́ sao chị hiểu rồi… Ngày ba nó mất chú về, bỏ chiếc nạng gỗ rồi khụy xuống đất, tay ôm quan tài của ba nó khóc nấc lên, ông trời sao bất công với mày, người hiền lành sao lại chết sớm, ước ǵ tao là người thay thế cho mày mới phải, mày c̣n gia đ́nh c̣n tao một thân một ḿnh, sao không đổi lại cho tao… Mẹ nó nghe mà ứa lệ. Sau lần ấy không thấy chú về nữa,  mỗi khi đám giỗ ba nó, chị em nó hỏi nhiều lần mẹ mới kể, chú theo người ta qua Lào làm vàng, thương tật như chú người chủ chỉ cho chú  nấu ăn cho thợ, có lần thấy “thằng em” kẹt trong hầm, chú nằng nặc ḅ xuống cứu, chẳng may hầm sập, bị chôn sống chung với “thằng em” của ḿnh. Mẹ nó c̣n kể, ngày tan ră chú và ba con đều lành lặn, chú là cấp trên trực tiếp của ba con, phải ra lịnh dữ lắm ba con mới chịu trở về chăm sóc cho mẹ và chị con, c̣n chú theo chân “ông thầy” ở lại, dằng dai vài tuần sau, trúng thương ở chân, bị hoại tử nên phải cắt cụt trên đầu gối, vẫn lặn lội ra chợ nh́n “ông thầy” bị xử bắn rồi mới chịu nộp ḿnh.

Đến giờ con Lan mới hiểu, Huynh Đệ Chi Binh nghĩa là ǵ…


(c̣n tiếp... tên nhân vật đă thay đổi nhiều cho phù hợp, mới đầu tính đặt Lan là Hân, chị Linh là Hiền, anh Bạc là ..., nhưng suy nghĩ lại phải đổi, hổng nên.  :333:).
4
Góc Vừa Ăn Vừa 888888 / Re: " Cơm hàng, cháo chợ "
« Last post by Crush on Today at 04:25:14 pm »
hôm qua đi bác sĩ ... :pray:




...rồi  " trốn " qua nhà Ba Má " chôm " trái cây ...




nh́n gần nè ...



....gần hơn tí nữa  :nm:




...vẫn thấy chưa lấy lại sức  :mc2: , phải ăn thêm cái này





5
Góc Vừa Ăn Vừa 888888 / Re: Hân nghe nói...
« Last post by Crush on Today at 04:06:07 pm »
Truyện người lớn, con nít hổng có vào đọc, muốn vào phải tŕnh ID cho tui coi, ok rồi mới được vào.  :333:

Tính đăng mà có người hổng cho, thấy nút Agree xanh lè với chị Hnmt ở trên kia ḱa... :nm:

..oan ức dể sợ , là ḿnh cũng đồng ư với hnmt "đăng truyện " đi ..................hổm rày buồn ngủ qua......................chờ hoài không thấy truyện đâu !

 :ws:
6
Đố Vui / Re: Trắc Nghiệm H́nh Ảnh
« Last post by Crush on Today at 04:03:55 pm »

 :oh1: humm..tính sao giờ ta ....ḿnh thích hết 3,7 and 10 luôn !


 :cuoi:

7
Góc Vừa Ăn Vừa 888888 / Re: " Cơm hàng, cháo chợ "
« Last post by Crush on Today at 04:00:39 pm »


thèm món này nè ...  :nm: :333:


...message sent !

vài hôm tới ...nhớ qua "bên kia " ăn ngó nha !

 :nm:

 :cuoi:

8
Góc Vừa Ăn Vừa 888888 / Re: T́nh Bạn - Nam & Nữ
« Last post by Crush on Today at 03:58:24 pm »
Dẫn chứng là đây:

để nói rơ hơn:

1/ Chú ấy khuyên bảo chồng cô em về những ǵ cô em không thể nói được với chồng, là nhịp cầu nối giữa hai người. Thế nếu chú ấy không quen, không là bạn thân với chồng cô em th́ sao?. Nếu chỉ hai người biết với nhau, liệu cái t́nh bạn "trong sáng' giữa hai người có kéo vào "trong tối" mà...(chấm chấm mút) hay không?, tui hơi nghi ngờ nha...  :333:( chắc tai do đầu óc ḿnh hơi bi đen tối như đêm ba mươi nên mới nghi ngờ người khác quá... mô Phật... :pray:).




....có thể lắm , nhiều khi anh bồ cũ nghĩ rằng " trời ơi, may quá ḿnh không lấy cổ " ...và c̣n " cám ơn " anh chồng hiện tại ...

 :08:
9
Góc Vừa Ăn Vừa 888888 / Re: T́nh Bạn - Nam & Nữ
« Last post by Crush on Today at 03:55:09 pm »
cũng có thể được chứ , nhưng em biết anh mà : I can neither confirm nor deny  :cuoi4: :cuoi5: :cuoi4:

https://www.youtube.com/watch?v=edHVID5mifQ




....anh chưa vô th́ đă biết câu trả lời của anh rồi !

 :danh1:
10
Góc Vừa Ăn Vừa 888888 / Re: Chào các bạn.
« Last post by RungHoang on Today at 03:46:01 pm »
Chào wildflower

Cây cối, hoa cỏ ở khu này là do tôi quản lư   :001:

Rừng Hoang
Pages: [1] 2 3 ... 10