+-Recent Topics

Lư sự cùng không phải cùn nhe bà con. by lạc
Today at 04:09:25 pm

Hmm.... Những chuyến bay đêm.... by anatta
Today at 03:09:35 pm

Tâm Linh Yên Vui by anatta
Today at 02:52:54 pm

Trắc nghiệm: Nỗi đau lớn nhất mà bạn phải chịu trong suốt cuộc đời này là ǵ?. by ngap_ruoi
Today at 02:43:44 pm

LỤC BÁT T̀NH YÊU !!! by NinhVan
Today at 02:27:53 pm

Thơ Ninh Vân by NinhVan
Today at 02:25:40 pm

Nghĩ ǵ viết đó by ngap_ruoi
Today at 02:04:53 pm

Nửa Vầng Trăng em làm con đ̣ nhỏ . by ngap_ruoi
Today at 02:01:20 pm

T́nh yêu thương là ǵ? Biểu hiện của nó như thế nào? by hnmt
Today at 07:16:15 am

Sớm mai thức giấc... by hnmt
Today at 07:07:39 am

Welcome new members to LSViet by Mỹ Hân
July 17, 2019, 08:32:36 pm

ĐỪNG BAO GIỜ EM HỎI by Mỹ Hân
July 17, 2019, 08:29:48 pm

Biết tính t́nh qua con vật đầu tiên mà bạn thấy by Mỹ Hân
July 17, 2019, 08:26:15 pm

NGƯỜI T̀NH VÀ QUÊ HƯƠNG !!! by huudangdo
July 17, 2019, 06:37:17 pm

Dź thú tội by lạc
July 17, 2019, 05:06:40 pm

10 đỉnh núi cao nhất thế giới hiện nay by huudangdo
July 17, 2019, 04:29:25 pm

GỞI VỀ EM !!! by huudangdo
July 17, 2019, 03:57:13 pm

Trắc Nghiệm: Chọn mặt trời đoán tính cách by NinhVan
July 17, 2019, 01:42:44 pm

Thơ - Tàn Thu by NinhVan
July 17, 2019, 01:33:24 pm

Sự Thông Cảm by anatta
July 17, 2019, 11:50:50 am

THƠ VUI : ƯỚC G̀ by daitieuhy
July 17, 2019, 05:58:40 am

Những Thành Phố Tôi Đă Đi Qua ... by Khoa1221
July 17, 2019, 05:43:39 am

1 Góc Vườn by Khoa1221
July 17, 2019, 05:42:33 am

Tâm sự với nhau qua nhạc by Khoa1221
July 17, 2019, 05:39:00 am

MƯA VÀ NỖI NHỚ !!! by huudangdo
July 16, 2019, 05:09:04 pm

HÈ TRÊN XỨ LẠ !!! by huudangdo
July 16, 2019, 03:54:35 pm

TINH HOA CỦA CỔ NHÂN: NHỮNG CÂU NÓI HAY RẤT ĐÁNG ĐỂ GHI L̉NG TẠC DẠ by daitieuhy
July 16, 2019, 08:57:26 am

Cựu binh Mỹ si t́nh cô gái Việt 17 tuổi, 50 năm vẫn đi t́m by daitieuhy
July 15, 2019, 06:58:11 am

Hoài Niệm 1 T́nh Yêu !!! by huudangdo
July 14, 2019, 04:52:04 pm

Thời gian chỉ là một ảo tưởng by anatta
July 14, 2019, 04:02:38 pm

Author Topic: T́nh Nhớ Làm Sao Quên  (Read 368 times)

Offline anatta

  • Sr. Member
  • ****
  • Posts: 315
T́nh Nhớ Làm Sao Quên
« on: May 03, 2019, 03:04:41 pm »
T̀NH NHỚ LÀM SAO QUÊN
Toại Khanh

 
Hồi c̣n ở bên nhà, tôi từng nghe một ông người Bắc bảo rằng dân Nam Bộ xuề x̣a vậy mà ngôn ngữ của họ có nhiều chỗ độc đáo kinh người. Như chữ “nhậu”  chẳng hạn. Trong khi người Bắc nói uống rượu th́ đôi khi chỉ có nghĩa là cho rượu vào miệng rồi nuốt ực, tức là uống rượu suông, không có mồi màng, thức nhắm ǵ ráo. Rồi th́ ngồi uống rượu với cả một mâm cỗ thịt thà ê hề cũng vẫn cứ là uống rượu. Tiếng nhậu trong Nam th́ không phải vậy. Chỉ có rượu thôi th́ không phải rượu rồi. Ít ǵ cũng phải là một trái xoài, trái ổi để nhâm nhi, mới có chỗ để xài chữ nhậu. Nghĩa là cạnh cái uống, phải có cái ăn th́ mới làm nên chữ nhậu. Chữ nhậu phải hiểu vậy mới đúng, mới đă!

Rồi tới cái ngày xa xứ, tôi một túi vải lên đường với bao thứ gói ghém trong cái tâm t́nh viễn mộng, bao gồm vài món không dám xao lăng trong tấc dạ. Một trong những món hành trang đó dĩ nhiên có cả một thứ ngôn ngữ đă nói đến mềm môi. Giữa xứ người mênh mông, đôi lúc chỉ thèm nghe lại một câu chữ bằng tiếng ta thiệt đúng điệu cho ấm ḷng. Thế thôi, vậy mà đâu phải muốn là được. Vậy rồi bỗng một ngày đang ngồi nhơi như ḅ mấy bài vở dễ ghét của đám người mắt xanh, da trắng, tôi chợt thấm thía một con chữ tiếng Việt bao lâu qua vẫn làm tôi xao ḷng mà ít khi để ư. Đó là chữ “nhớ”, thâm thúy gấp trăm lần chữ nhậu kia nữa.

Mấy tiếng Miss, Recall, Remember, Recollect, Memories…trong Anh ngữ h́nh như không đủ để dịch đúng chữ “nhớ”của tiếng Việt. Chẳng biết có phải tôi đă giàu tưởng tượng quá chăng?

Một đứa bé giữa đêm thức giấc không thấy có mẹ nằm bên th́ khóc. Đó cũng là nhớ. Biết đi biết chạy, nó không quên chỗ cất mấy món đồ chơi, đó cũng là nhớ. Tuổi dậy th́, nó cứ bâng khuâng khi nghĩ về một người dưng bằng thứ cảm giác chưa từng có với những người thân trong nhà, đó cũng là nhớ. Phạm Thái với Quỳnh Như, Loan và Dũng, Lan và Điệp, cũng đều là nhớ. Cao xa và thiêng liêng hơn một chút, người của Lục Quốc đối với Kinh Kha sau ngày chàng bỏ mạng trên đất Tần cũng là một chữ nhớ…Đại khái, t́nh nhà hay t́nh nước, t́nh bạn tri âm hay t́nh yêu nam nữ, cao thấu trời hay thấp tận bùn thảy đều là nhớ hết. Chỉ một chữ đó thôi, mà thi ca, rồi âm nhạc nối nhau ra đời suốt mấy ngàn năm qua. Đời sống của con người cũng không thể không dành cho nỗi nhớ kia một góc rộng và sâu. Tôi nghĩ hoài cũng không sao t́m ra được một hạng người, sống mà không cần đến tối thiểu một nỗi nhớ. Mấy ông vua thái tổ của các triều đại cổ kim đều lập quốc từ chữ nhớ, người tầm thường xây dựng gia đ́nh hay cuộc sống riêng tư cũng bằng một nỗi nhớ. Những tâm niệm đau đáu ngay ngáy của một doanh nhân trên thương trường, một nhà ngoại giao hay một chính khách trên chính trường, một tướng lănh ngoài chiến trường, thậm chí trâu nhớ ngơ, chó nhớ đường cũng cứ là một chữ nhớ đó thôi. Chữ nhớ đó càng thần diệu vào một ngày tôi lần đầu xem kinh Phật…

“Này các Tỷ-kheo, đây là con đường duy nhất dẫn đến Niết-bàn, tức bốn Niệm Xứ này đây. Ở đây vị Tỷ-kheo sống quán thân trên thân, tinh cần, t́nh giác, chánh niệm diệt trừ tham ưu ở đời…”

Trời ạ, cái gọi là con đường giải thoát duy nhất ấy cũng chỉ là hành tŕnh của một nỗi nhớ mà chữ Phạn xưa gọi là sati, tiếng Anh bây giờ có dịch sao cũng không đúng. Hán tạng xưa giờ vẫn dịch chữ Sati đó là Niệm. Tôi không phải là nhà ngôn ngữ học để biện giải phân tích kiểu bác học, chỉ lấy làm tâm đắc với phép Lục Thư đă làm nên chữ đó: Một chữ Kim (今) (bây giờ) nằm trên chữ Tâm (心) thành ra chữ Niệm (念), ngụ ư Niệm là khả năng ghi nhớ mọi chuyện như là chúng đang xảy ra. Từ lâu nay trong pḥng sách của tôi vẫn có một bức tranh không mấy người để ư: Tôi đă cắt dán một trái tim ghép vào bên dưới bức h́nh Kim Tự Tháp của Ai Cập để thỉnh thoảng tự cho ḿnh là hành giả. Treo nỗi nhớ trước mặt mà ḷng cứ quên. Quên đạo để nhớ về đời!

Như đă nói ở trên, toàn bộ những thứ làm nên cơi nhân gian vui ít buồn nhiều này chỉ là những nỗi nhớ. Chuyện đó đă đành. Nhưng có ai ngờ được là đă vào bằng nỗi nhớ th́ cửa ra cũng vẫn là một nỗi nhớ khác. Một đứa bé hay một người làm cái chuyện khai sơn lập quốc, chí đến một bậc đại sĩ cầu đạo vô thượng…ai cũng đều cầm tay một chữ nhớ mà lên đường vào cuộc bể dâu… 

Nỗi nhớ từ đó đă là một đất trời vạn đại cho nhất thiết pháp giới dung thân. Nó là đất sống mà cũng là cơi chết, là cơ nghiệp dựng xây mà cũng là hành tŕnh tự hủy. Một Mỵ Châu đă v́ nỗi nhớ mà mở rộng quốc thổ cho dân tộc, một hoàng tử Tất-đạt đă nhờ một nỗi nhớ mà trở thành bậc đại giác. Nói gọi lại, anh chính là những ǵ anh nhớ đến trong thao thức, trở trăn!

Tất thảy những suy tư ngờ nghệch đó về nỗi nhớ, ai ngờ đă được phôi dựng từ một xúc cảm lạ lùng với bài thơ ngẫu nhiên t́m thấy và nghe được của ông Du Tử Lê: Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời!

Ông nói đúng lắm. Chỉ một nỗi nhớ thôi, ngh́n kiếp c̣n chưa thấm tháp bơ bèn ǵ, nói chi là cái trăm năm ngắn ngủi của một kiếp người mù sương… Nhưng chỉ những câu chữ và ư tưởng của riêng ông th́ vẫn chưa đủ để tôi ch́m sâu hơn vào những nỗi nhớ. Trần Duy Đức đă một ngày đẩy nỗi nhớ đó lên một cơi thinh không xa vời mộng mị bằng những làn điệu xa vắng, khơi vơi đến mê hoặc, và cái giọng khàn khàn khó kiếm của Lê Uyên đă giúp tôi lên tới được cái ngọn nguồn thăm thẳm đó vào một đêm khuya nh́n quanh không người. Biết cảm ơn người nào trong số họ đây?


Toại Khanh
Nguồn:Thư Viện Hoa Sen
Xin cứ để cho tôi đốt ngọn đèn của tôi đi… mà đừng bao giờ hỏi nó sẽ làm tan được bóng tối hay không. -- R. TAGORE

Share on Facebook Share on Twitter

Like Like x 4 Love Love x 2 View List

Offline Bông G̣n

  • Hero Member
  • *****
  • Posts: 618
Re: T́nh Nhớ Làm Sao Quên
« Reply #1 on: May 03, 2019, 04:18:15 pm »
Anh Anatta!  :angel_168:

Bông G̣n thấy tựa đề của thread "T́nh Nhớ Làm Sao Quên" tưởng anh Anatta post bài hát. Lật đật chạy  vô, tính tặng hoa nữa, ai dè là bài viết trong chỗ T́m Hiểu Tôn Giáo.  :cuoi: :angel_168:

Bài viết anh Anatta mang về, đọc thấy nhẹ nhàng, dễ thương và hayyyyy lắm anh.  :vui4: :vui4:

 :co: :co: Anh Anatta nhiều ạ.   :angel_168:
Hăy trao cho nhau muôn ngàn yêu dấu. TCS
Like Like x 2 Agree Agree x 1 View List

Offline Dược Tuệ

  • Hero Member
  • *****
  • Posts: 542
Re: T́nh Nhớ Làm Sao Quên
« Reply #2 on: May 05, 2019, 07:09:52 pm »
T̀NH NHỚ LÀM SAO QUÊN
Toại Khanh

Hồi c̣n ở bên nhà, tôi từng nghe một ông người Bắc bảo rằng dân Nam Bộ xuề x̣a vậy mà ngôn ngữ của họ có nhiều chỗ độc đáo kinh người. Như chữ “nhậu”  chẳng hạn. Trong khi người Bắc nói uống rượu th́ đôi khi chỉ có nghĩa là cho rượu vào miệng rồi nuốt ực, tức là uống rượu suông, không có mồi màng, thức nhắm ǵ ráo. Rồi th́ ngồi uống rượu với cả một mâm cỗ thịt thà ê hề cũng vẫn cứ là uống rượu. Tiếng nhậu trong Nam th́ không phải vậy. Chỉ có rượu thôi th́ không phải rượu rồi. Ít ǵ cũng phải là một trái xoài, trái ổi để nhâm nhi, mới có chỗ để xài chữ nhậu. Nghĩa là cạnh cái uống, phải có cái ăn th́ mới làm nên chữ nhậu. Chữ nhậu phải hiểu vậy mới đúng, mới đă!


Nhân đọc chỗ này, tác giả nhận xét về tiếng miền Nam, ông bàn về chữ "nhậu" đúng lắm. Ông có nhắc tới chữ "đă" cuối đoạn trên, nhưng rất tiếc đă không phân tích về chữ này, cũng là một chữ độc đáo ở trong Nam. Chữ đă vốn nguyên gốc về cách dùng ở ng̣a Bắc chỉ có nghĩa về thời gian (quá khứ), nhưng vô Nam th́ được khoác thêm ư nghĩa mới chỉ sự, trạng thái, tâm trạng hài ḷng về một việc thuộc thể xác (thịt chuột nhậu với đế G̣ Đen thiệt đă), hay tinh thần (nghe bản nhạc do ca sĩ X hát đă quá, đọc một bài thơ, truyện hay thấy đă quá v.v.). Nếu diễn tả bằng mấy chữ như "sung sướng", "măn nguyện", "thỏa măn" th́ e rằng không lột tả được hết sự ngây ngất của đương sự. Ngoài ra, c̣n có chữ "phê" cũng có ư nghĩa và công dụng tương đương chữ "đă", chúng đẩy cái sự thỏa măn, hài ḷng lên tới mức maximum, "tới bến", "chăm phần chăm".

Trở lại chữ "nhậu", tác giả nói ở ngoài Bắc, một là uống rượu (nếu chỉ có rượu suông), hai là "Rồi th́ ngồi uống rượu với cả một mâm cỗ thịt thà ê hề cũng vẫn cứ là uống rượu.". Theo tôi hiểu th́ ngoài Bắc, một là uống rượu, hoặc là ăn tiệc, ăn cơm (có rượu). Trong Nam, bữa nhậu cũng có thức ăn và rượu như ngoài kia mà sao gọi là nhậu mà khg là bữa cơm hay tiệc ? (Trong Nam có nhiều khi có đủ đồ ăn và rượu mà vẫn khg gọi là bữa nhậu mà cũng chỉ là bữa cơm, tiệc như ngoài Bắc). Lư do là, ngoài Bắc, sự chú trọng vô việc ăn, trong khi trong Nam tuy cũng có đồ ăn ê hề mà chú trọng vô uống (rượu, bia), đồ ăn chỉ là phụ để tăng sự khoái khẩu, đỡ say, cồn cào ruột gan chứ không phải là tâm điểm, cho nên đồ ăn được dân Nam đặt cho 1 chữ cũng đặc trưng trong Nam là "mồi". 

Viết xong tới đây th́ sực nhớ 1 câu châm ngôn của Hy Lạp cổ :"All truth is simple". Câu này thật đúng trong trường hợp mấy chữ đặc thù Miền Nam trên, rất xuề x̣a, mộc mạc, b́nh dân, có vẻ "lúa" chứ khg hề văn hoa, cầu kỳ nhưng mô tả rất chính xác những ǵ chúng mô tả. Nếu ai cố ư né tránh, muốn dùng mấy chữ "sang, chảnh" hơn th́ thật oái oăm thay, lại đi chệch ra thực tại. Nhà văn Lâm Ngữ Đường có nhận xét, mấy nhà văn trẻ thích dùng chữ "kêu", chữ "bự" để hy vọng độc giả tưởng lầm họ sâu sắc, trái lại những nhà văn thật sự sâu sắc, già giặn lại viết những chữ rất b́nh dị.
"Life isn't about waiting for storm to pass, it's about learning how to dance in the rain."
Like Like x 4 Love Love x 1 View List

Offline anatta

  • Sr. Member
  • ****
  • Posts: 315
Re: T́nh Nhớ Làm Sao Quên
« Reply #3 on: May 05, 2019, 07:42:00 pm »
duoctue... tinh tế  :cool3:

... cái chữ ĐĂ (và chữ PHÊ ) duoctue nói phải lắm. Tôi đọc mà không để ư.

Chữ "mồi" tôi cũng không biết là xuất xứ từ người nam ăn nhậu đặt ra.

 :001:
Xin cứ để cho tôi đốt ngọn đèn của tôi đi… mà đừng bao giờ hỏi nó sẽ làm tan được bóng tối hay không. -- R. TAGORE
Like Like x 1 Agree Agree x 1 View List

Offline độc phong

  • Full Member
  • ***
  • Posts: 111
Re: T́nh Nhớ Làm Sao Quên
« Reply #4 on: May 15, 2019, 08:52:35 pm »
Nhân đọc chỗ này, tác giả nhận xét về tiếng miền Nam, ông bàn về chữ "nhậu" đúng lắm. Ông có nhắc tới chữ "đă" cuối đoạn trên, nhưng rất tiếc đă không phân tích về chữ này, cũng là một chữ độc đáo ở trong Nam. Chữ đă vốn nguyên gốc về cách dùng ở ng̣a Bắc chỉ có nghĩa về thời gian (quá khứ), nhưng vô Nam th́ được khoác thêm ư nghĩa mới chỉ sự, trạng thái, tâm trạng hài ḷng về một việc thuộc thể xác (thịt chuột nhậu với đế G̣ Đen thiệt đă), hay tinh thần (nghe bản nhạc do ca sĩ X hát đă quá, đọc một bài thơ, truyện hay thấy đă quá v.v.). Nếu diễn tả bằng mấy chữ như "sung sướng", "măn nguyện", "thỏa măn" th́ e rằng không lột tả được hết sự ngây ngất của đương sự. Ngoài ra, c̣n có chữ "phê" cũng có ư nghĩa và công dụng tương đương chữ "đă", chúng đẩy cái sự thỏa măn, hài ḷng lên tới mức maximum, "tới bến", "chăm phần chăm".

Trở lại chữ "nhậu", tác giả nói ở ngoài Bắc, một là uống rượu (nếu chỉ có rượu suông), hai là "Rồi th́ ngồi uống rượu với cả một mâm cỗ thịt thà ê hề cũng vẫn cứ là uống rượu.". Theo tôi hiểu th́ ngoài Bắc, một là uống rượu, hoặc là ăn tiệc, ăn cơm (có rượu). Trong Nam, bữa nhậu cũng có thức ăn và rượu như ngoài kia mà sao gọi là nhậu mà khg là bữa cơm hay tiệc ? (Trong Nam có nhiều khi có đủ đồ ăn và rượu mà vẫn khg gọi là bữa nhậu mà cũng chỉ là bữa cơm, tiệc như ngoài Bắc). Lư do là, ngoài Bắc, sự chú trọng vô việc ăn, trong khi trong Nam tuy cũng có đồ ăn ê hề mà chú trọng vô uống (rượu, bia), đồ ăn chỉ là phụ để tăng sự khoái khẩu, đỡ say, cồn cào ruột gan chứ không phải là tâm điểm, cho nên đồ ăn được dân Nam đặt cho 1 chữ cũng đặc trưng trong Nam là "mồi". 

Viết xong tới đây th́ sực nhớ 1 câu châm ngôn của Hy Lạp cổ :"All truth is simple". Câu này thật đúng trong trường hợp mấy chữ đặc thù Miền Nam trên, rất xuề x̣a, mộc mạc, b́nh dân, có vẻ "lúa" chứ khg hề văn hoa, cầu kỳ nhưng mô tả rất chính xác những ǵ chúng mô tả. Nếu ai cố ư né tránh, muốn dùng mấy chữ "sang, chảnh" hơn th́ thật oái oăm thay, lại đi chệch ra thực tại. Nhà văn Lâm Ngữ Đường có nhận xét, mấy nhà văn trẻ thích dùng chữ "kêu", chữ "bự" để hy vọng độc giả tưởng lầm họ sâu sắc, trái lại những nhà văn thật sự sâu sắc, già giặn lại viết những chữ rất b́nh dị.

T́nh cờ hôm nay mới đọc post này của anh duoctue.

Thưa anh, tôi thấy chữ "đă" như là ... đă được dùng bởi người bắc để chỉ sự, trạng thái, tâm trạng hài ḷng về một việc thuộc thể xác
Cụ thể nhất trong câu ... "t́nh trong như đă ngoài mặt c̣n e".

C̣n luận về uống rượu, đúng là người bắc học chữ "nhậu" từ người nam nhưng họ cũng có chữ riêng tương đồng với chữ "nhậu" đó là ... đánh chén. Chén thù chén tạc, chén anh chén tôi đều tả mấy cha "bợm nhậu" đang hành sự, ha ha chữ "bợm nhậu" cũng chính gốc Nam kỳ heng.
Ngoài ra, mấy cha bợm nhậu Đàng Trong có "mồi" th́ mấy bố nát rượu Đàng Ngoài có đồ nhắm, món đưa cay.

Tuy nhiên tôi cũng thích mấy chữ "chuyên ngành" của người Nam hơn giản tiện, ngắn gọn.     
Like Like x 2 View List

Offline Dược Tuệ

  • Hero Member
  • *****
  • Posts: 542
Re: T́nh Nhớ Làm Sao Quên
« Reply #5 on: May 15, 2019, 09:27:45 pm »
T́nh cờ hôm nay mới đọc post này của anh duoctue.

Thưa anh, tôi thấy chữ "đă" như là ... đă được dùng bởi người bắc để chỉ sự, trạng thái, tâm trạng hài ḷng về một việc thuộc thể xác
Cụ thể nhất trong câu ... "t́nh trong như đă ngoài mặt c̣n e".

C̣n luận về uống rượu, đúng là người bắc học chữ "nhậu" từ người nam nhưng họ cũng có chữ riêng tương đồng với chữ "nhậu" đó là ... đánh chén. Chén thù chén tạc, chén anh chén tôi đều tả mấy cha "bợm nhậu" đang hành sự, ha ha chữ "bợm nhậu" cũng chính gốc Nam kỳ heng.
Ngoài ra, mấy cha bợm nhậu Đàng Trong có "mồi" th́ mấy bố nát rượu Đàng Ngoài có đồ nhắm, món đưa cay.

Tuy nhiên tôi cũng thích mấy chữ "chuyên ngành" của người Nam hơn giản tiện, ngắn gọn.   

Hi anh Độc Phong,
Cám ơn anh đă góp ư.
Về chữ "đă" trong câu Truyện Kiều "T́nh trong như đă, mặt ngoài c̣n e", nó khác trong Nam: diễn tả sự yêu thích một người. C̣n "đă" trong Nam là sự thỏa măn, hài ḷng đang khi, sau khi thực hiên một hành động nào đó.

C̣n mấy chữ trong vấn đề nhậu th́ đúng như anh chỉ ra, ngoài Bắc có chữ "đánh chén" và "thức nhắm".
Chữ "bợm nhậu" ra đời trong Nam, như vậy th́ h́nh như ngoài Bắc khg có chữ tương đương. C̣n nhóm chữ "Đệ tử Lưu Linh" chắc cũng trong Nam.  Ngoài Bắc có chữ "say", Nam có "xỉn", nếu say quá th́ có "xỉn quắc cần câu", ngoài Bắc chỉ có nói "rất say", nghe nó nhẹ nhàng hơn.
"Life isn't about waiting for storm to pass, it's about learning how to dance in the rain."
Like Like x 1 View List

Offline độc phong

  • Full Member
  • ***
  • Posts: 111
Re: T́nh Nhớ Làm Sao Quên
« Reply #6 on: May 16, 2019, 08:56:28 am »
Hi anh Độc Phong,
Cám ơn anh đă góp ư.
Về chữ "đă" trong câu Truyện Kiều "T́nh trong như đă, mặt ngoài c̣n e", nó khác trong Nam: diễn tả sự yêu thích một người. C̣n "đă" trong Nam là sự thỏa măn, hài ḷng đang khi, sau khi thực hiên một hành động nào đó.

C̣n mấy chữ trong vấn đề nhậu th́ đúng như anh chỉ ra, ngoài Bắc có chữ "đánh chén" và "thức nhắm".
Chữ "bợm nhậu" ra đời trong Nam, như vậy th́ h́nh như ngoài Bắc khg có chữ tương đương. C̣n nhóm chữ "Đệ tử Lưu Linh" chắc cũng trong Nam.  Ngoài Bắc có chữ "say", Nam có "xỉn", nếu say quá th́ có "xỉn quắc cần câu", ngoài Bắc chỉ có nói "rất say", nghe nó nhẹ nhàng hơn.

Anh duoctue,

Chữ "đă" tôi nghĩ người Bắc cũng dùng rộng răi như người Nam. Tôi lấy câu trong truyện Kiều làm dẫn chứng v́ hầu như câu đó ai ai cũng biết. Trong văn nói, tôi nhớ mấy bà già Bắc xưa hay dùng chữ "đă" này để nói kháy như là ... "ăn cho đă họng đi", "chơi cho đă vào rồi than mệt" vv.
Bàn tới chữ đă tôi lại nhớ ra chữ này được thêm thắt thành "đă đíu", "đă chỉ" rồi "đă chỉ cà tha" để ... thăng hoa thêm cái cảm giác "đă".

Rồi nói về chuyện ăn nhậu, chữ "bợm nhậu" như tôi đă nói trong post trước người Bắc gọi họ là mấy gă "nát rượu". Ngoài ra c̣n những chữ như "ma men", "hũ ch́m", "hũ hèm" thú thực tôi không đoán nổi nguồn gốc của chúng.

"đệ tử Lưu Linh" tôi cũng nghe mấy tiền bối Bắc kỳ nói nhiều. Theo cảm nghĩ cá nhân tôi đoán nhóm chữ này gốc Bắc th́ đúng hơn v́ người Bắc vốn dài ḍng ṿng vo lại khoái nổ thích chơi chữ.  :cuoi:

Offline Dược Tuệ

  • Hero Member
  • *****
  • Posts: 542
Re: T́nh Nhớ Làm Sao Quên
« Reply #7 on: May 16, 2019, 02:57:18 pm »
Anh duoctue,

Chữ "đă" tôi nghĩ người Bắc cũng dùng rộng răi như người Nam. Tôi lấy câu trong truyện Kiều làm dẫn chứng v́ hầu như câu đó ai ai cũng biết. Trong văn nói, tôi nhớ mấy bà già Bắc xưa hay dùng chữ "đă" này để nói kháy như là ... "ăn cho đă họng đi", "chơi cho đă vào rồi than mệt" vv.
Bàn tới chữ đă tôi lại nhớ ra chữ này được thêm thắt thành "đă đíu", "đă chỉ" rồi "đă chỉ cà tha" để ... thăng hoa thêm cái cảm giác "đă".

Rồi nói về chuyện ăn nhậu, chữ "bợm nhậu" như tôi đă nói trong post trước người Bắc gọi họ là mấy gă "nát rượu". Ngoài ra c̣n những chữ như "ma men", "hũ ch́m", "hũ hèm" thú thực tôi không đoán nổi nguồn gốc của chúng.

"đệ tử Lưu Linh" tôi cũng nghe mấy tiền bối Bắc kỳ nói nhiều. Theo cảm nghĩ cá nhân tôi đoán nhóm chữ này gốc Bắc th́ đúng hơn v́ người Bắc vốn dài ḍng ṿng vo lại khoái nổ thích chơi chữ.  :cuoi:

Anh Độc Phong,
Chữ "đă" mà anh nghe người Bắc dùng trong nói chuyện hàng ngày, tôi ngờ rằng vô Nam họ bắt chước theo chứ đọc trong mấy sách vở của mấy ông nhà văn ngoài Bắc xưa như Nhất Linh, Khái Hưng, Nguyễn Tuân ... tôi khg nhớ họ có dùng.

- Hũ ch́m, nó là trạng từ bổ sung cho danh từ hay động từ, thí dụ anh chàng nọ uống rượu, nhậu như hũ ch́m.
- Mấy chữ như "ma men", "nát rượu" theo ư riêng tôi th́ chúng khg hẳn mang cùng ư nghĩa như "bợm nhậu". Bợm nhậu: thích nhậu nhưng khg đến nỗi biến thành ghiền như ma men, nát rượu.
- Đệ tử Lưu Linh, đồng ư với anh, chắc xuất xứ từ người Bắc hơn v́ xứ ngàn năm văn vật, họ thích nói văn hoa hơn.

"Life isn't about waiting for storm to pass, it's about learning how to dance in the rain."